Page 37 - Chạm vào tương lai
P. 37
nơi nào thực sự được gọi là rừng trong thành phố và Crown Lake cách
đường cao tốc những chín dặm, bao quanh toàn những ngôi nhà đắt tiền.
Trung tâm thành phố chỉ có ba con đường, và người ta chẳng thể làm chuyện
gì mà người khác không biết. Nhưng Josh dễ chấp nhận cuộc sống thực tại
hơn mình. Có vẻ cậu ấy cho rằng Lake Forest là nơi hoàn toàn dễ sống.
“Nhà tớ ở đâu?” Josh hỏi. “Trên đó không nói rằng tớ sống với bố mẹ đến
năm tớ ba mươi đấy chứ?”
Mình lắc đầu. “Tớ nghĩ cậu sống đâu đó gần hồ. Có một tấm ảnh chụp
cậu trong vườn, và từ đó có thể trông thấy cầu cảng ở đằng sau neo một
chiếc xuồng máy.”
“Rất tuyệt,” Josh nói. “Bọn họ cho tớ giàu cơ đấy.” Mình trợn mắt. “Sao
cậu cứ lúc nào cũng nói “bọn họ” thế nhỉ? Cậu đang nói về ai đấy?”
“Những kẻ ra cái trò website này chứ ai nữa. Hôm nay tớ sẽ đến phòng kĩ
thuật xem thử có ai đã scan ảnh của…”
“Khi cậu nói “những kẻ tạo ra cái trò này”, cậu có hiểu là gì không? Ở
một thời điểm nào đó trong tương lai, chính bọn mình đã tạo ra nó. Tớ không
biết chính xác đó là gì nhưng trông có vẻ như đây là những website nối liền
với nhau, nơi người ta có thể đưa ảnh lên và viết mọi thứ xảy ra trong cuộc
đời mình, giống như liệu họ có tìm ra một chỗ đỗ xe hay sáng họ ăn những
gì.”
“Nhưng tại sao?” Josh hỏi.
Tiếng chuông đầu tiên reo lên báo hiệu vào lớp điểm danh đầu buổi.
Graham chắc đang tự hỏi sáng nay mình biến đi đằng nào. Bọn mình thường
gặp chỗ tủ gửi đồ để đến lớp nhạc cùng nhau.
Mình chộp vội ba lô, mở cửa xe.
“Gượm đã,” Josh nói khi cậu quay tròn một bánh xe trên chiếc ván trượt.
“Cái Facebook đó, nó có bảo mình kết hôn hay chưa không?”
Mình xốc xốc chùm chìa khóa để tìm chìa mở cốp. “Có, cậu có vợ.”
“Thế trên đó nói gì về… cô ấy?” Josh hỏi, mặt cậu ấy tái nhợt. “Vợ… của
tớ ấy?”
“Tớ nghĩ chắc cậu không tin nổi chuyện này đâu,” mình bảo.

