Page 33 - Chạm vào tương lai
P. 33

Emma cho xe lùi.

               “Cảm ơn vì cậu đã đi cùng.” “Tối qua chắc khó ngủ hả?”


               Emma gật đầu: “Hôm nay tớ không có tâm trạng gặp bất kì ai đâu.”

               Tôi tự hỏi không biết em có muốn nói đến Graham không. Tủ gửi đồ của

           cậu ta gần tủ của tôi nên sáng nào tôi cũng chứng kiến cậu ta lôi Emma đi rồi
           mò mẫm một hồi.

               Cảnh tượng đó luôn khiến tôi thấy thích thú ghê gớm. “Muốn ghé qua

           Sunshine Donuts không?” Tôi hỏi. Emma bật đèn xi nhan. “Có chứ.”

               Đi ngang qua công viên Wagner chừng một dặm,

               Emma  dừng  xe  ở  hộp  gọi  món  màu  cam,  gọi  một  cốc  cà  phê  kem  và

           đường, cùng một bánh rán quế. Tôi gọi một bánh rán bọc đường và sữa sô cô

           la.

               “Tớ vẫn không hiểu nổi,” Emma nói khi nhấn ga. Ở đằng trước có hai xe

           đang dừng chờ lấy bánh. “Sao chuyện này lại xảy ra với tớ chứ?”

               “Không phải tớ mua cái của nợ tương lai gì đấy về đâu,” tôi nói, “nhưng

           tớ không biết tại sao có ai đó lại đùa về tương lai của cậu dở hơi thế. Cậu
           thực sự thông minh và…”


               “Cảm ơn vì đã quan tâm,” Emma nói. “Nhưng tớ không nói về cái tương
           lai dở hơi kia của tớ mà là toàn bộ cái website kia. Làm gì có chuyện biết

           được những điều thậm chí chưa hề xảy ra chứ?”

               Chiếc xe đằng trước nhấn ga tới cửa sổ nhận đồ ăn. Tôi thọc tay vào túi

           quần sau lôi ra vài tờ bạc rúm ró đưa cho Emma nhưng em xua tay.

               “Thoạt đầu tớ nghĩ nó là CD-ROM thật,” em nói, “nhưng có lẽ cái dây

           điện thoại khiến cho điều gì đó xảy ra trong lúc tải. Có nhớ ông thợ điện đến

           chạy lại đường dây nhà tớ không?”

               “Thế cậu nghĩ là ông ấy vô tình mắc dây cho cậu vào tương lai à?” Tôi cố

           nhịn cười. “Mà có thế nào thì cách đây cũng nhiều tháng rồi mà.”

               “Nhưng lúc đó tớ chưa có máy tính. Có thể bọn mình nên mang cái máy
           qua nhà cậu để xem cái website đó có còn xuất hiện nữa không.”


               Không thể nào. Bọn tôi không thể bắt đầu chạy qua chạy lại giữa hai nhà
           được nữa.
   28   29   30   31   32   33   34   35   36   37   38