Page 5 - Chạm vào tương lai
P. 5

1



                                                       EMMA




              H  ôm nay chưa thể chia tay với Graham được dù đã bảo với tụi bạn là lần


           tới gặp mình sẽ làm. Thay vào đó, mình trốn tịt trong phòng ngủ, cài đặt

           chương trình cho chiếc máy tính mới trong khi cậu ta chơi ném đĩa ở công
           viên bên kia đường.

               Bố vừa chuyển đến cho mình chiếc máy tính này làm quà chuộc lỗi lần

           nữa. Mới tuần vừa rồi bố trao tận tay mình chùm chìa khóa chiếc Honda cũ

           trước khi cùng dì chuyển từ trung tâm Pennsylvania đến Floria để bắt đầu

           cuộc sống mới. Hai người vừa sinh con đầu lòng, và thế là mình nhận được
           chiếc máy tính đời Window 95 kèm theo một màn hình màu.


               Mình  đang  mải  thử  nhiều  kiểu  màn  hình  chờ  khác  nhau  thì  có  tiếng
           chuông. Mình để mẹ ra mở cửa vì vẫn chưa quyết định được nên chọn kiểu

           tường gạch hay ống nước. Mong sao không phải là Graham. “Emma!” Mẹ

           gọi lớn. “Josh tìm con đấy.”

               Thật bất ngờ. Josh Templeton, cậu bạn nhà sát bên; lúc bé hai đứa vẫn

           thường chạy qua chạy lại giữa hai nhà. Hai đứa cắm trại ngoài sân sau, xây
           pháo đài, và sáng Chủ Nhật nào cậu ấy cũng bê tô ngũ cốc sang xem hoạt

           hình trên trường kỉ nhà mình. Thậm chí hai đứa vẫn làm như vậy khi học

           trung học. Thế rồi, từ tháng Mười một năm ngoái, mọi thứ bỗng dưng thay

           đổi. Hai đứa vẫn đi ăn trưa cùng nhóm bạn, nhưng cậu không hề ló mặt đến
           nhà mình lấy một lần trong suốt sáu tháng qua.


               Mình chọn tường gạch làm màn hình chờ rồi chạy xuống lầu. Josh đang
           đứng ở ngoài hiên, gõ gõ mũi giày thể thao mòn xơ vào khung cửa. Cậu học

           sau mình một lớp, hiện là học sinh lớp mười một. Tóc cậu vẫn hoe hoe mềm

           mại, nụ cười vẫn bẽn lẽn như trước, chỉ cao hơn độ năm phân.

               Mình thấy mẹ cho xe chạy lui ra khỏi lối đi vào nhà. Mẹ nhấn còi và vẫy

           vẫy tay trước khi cua ra đường.

               “Mẹ cậu bảo suốt ngày không thấy cậu ra khỏi phòng,” Josh lên tiếng.
   1   2   3   4   5   6   7   8   9   10