Page 7 - Chạm vào tương lai
P. 7

rửa mặt hay sao đó.”

               Mình chưa hề gắn bó với người cha dượng trước, nhưng ít ra dượng Eric

           đã không phá nát ngôi nhà. Thay vào đó, dượng chỉ muốn mẹ nuôi vẹt đuôi

           dài, và thế là những năm trung học cơ sở của mình tràn ngập tiếng chim
           chóc. Còn dượng Martin thì cố thuyết phục mẹ tân trang ngôi nhà, khiến

           không khí toàn mùn cưa và mùi sơn. Hai người vừa làm xong nhà bếp và

           mấy tấm thảm, giờ đang tấn công xuống nhà tắm tầng dưới.

               “Nếu cậu muốn,” mình nói, cái chính là để phá tan sự im lặng, “cậu có

           thể đến nhà tớ và thử vào AOL xem.”

               Josh gạt chỗ tóc che ngang mắt: “Tyson bảo hay cực. Nó còn cảnh báo

           cuộc sống của mình có thể thay đổi đấy.”

               “Ừ, nhưng cậu ấy cũng từng nghĩ tập nào trong chuỗi phim Friends trên

           truyền hình cũng khiến cuộc sống thay đổi.”

               Josh mỉm cười rồi quay lưng ra về. Cậu ấy cao hơn cái chuông gió dượng
           Martin treo ở hiên trước. Mình không thể tin nổi Josh đã cao gần một mét

           tám. Đôi lúc đứng xa mình hầu như không nhận ra cậu ấy nữa.

               * * *

               Mình  cho  chiếc  CD-ROM  vào  ổ  đĩa  và  nghe  thấy  tiếng  nó  chạy  rì  rì.

           Mình nhấp chuột vào màn hình hướng dẫn rồi chọn Enter để bắt đầu tải.

           Thanh trạng thái trên màn hình hiển thị thời gian tải về là chín mươi bảy

           phút. Mình đưa mắt ra ngoài cửa sổ, muốn được hít thở khí trời của một buổi
           chiều tháng Năm. Sau những ngày đông đầy gió, rồi kéo theo mấy tháng

           mưa xuân lạnh lẽo, cuối cùng mùa hè cũng đến.

               Ngày mai có buổi thi đấu điền kinh nhưng đã ba ngày rồi mình không

           chạy nhảy gì cả. Mình biết thật là ngốc khi cứ lo ngay ngáy chuyện sẽ chạm

           mặt Graham. Công viên Wagner rộng thế cơ mà. Nó trải dài từ trung tâm

           thành phố đến tận khu dân cư mới. Graham có thể đang chơi ném đĩa bất kì
           chỗ nào. Nhưng nếu trông thấy mình, thể nào cậu ta cũng quàng chặt vai

           mình rồi lôi mình đến chỗ nào đó để làm một cú “hôn sâu” cho mà xem. Ở

           buổi dạ hội cuối tuần trước, cậu ta cũng đã làm thế rồi. Thậm chí mình đã bỏ
           lỡ mất cả buổi nhảy Macarena[2] với Kellan và tụi bạn.


               [2] Điệu nhảy Disco mười tám bước, nhảy tập thể trong các buổi tiệc.
   2   3   4   5   6   7   8   9   10   11   12