Page 75 - Chạm vào tương lai
P. 75

17



                                                       EMMA




              M   ình đến trường sớm và chạy ngay đến văn phòng báo. Các bài viết của


           Kellan tới hạn vào thứ Ba và nó luôn rà soát lại những thay đổi cuối cùng với

           Tamika West, trưởng ban biên tập. Khi mình vào, Kellan và Tamika đang
           đánh dấu những tờ báo trải khắp cái bàn dài.

               “Emma kìa,” Tamika nói.

               Kellan nhìn lên. “Chuyện gì xảy ra với cậu thế?”


               “Ý cậu là gì?” Sáng nay mình duỗi tóc thẳng và có trang điểm một chút,
           điều mình hiếm khi làm khi đi học. Nhưng hôm nay mình cần làm gì đó để

           lên dây cót tinh thần.

               “Trông cậu mệt mỏi đấy,” Kellan nói. “Tớ ổn… chỉ mệt chút thôi.”


               “Cậu đợi chút nhé?” Kellan nói. “Gần xong rồi.”

               Mình ngồi xuống chiếc ghế cáu bẩn ở góc phòng. Đó là một căn phòng
           bừa bộn, những mẩu báo cắt rời, bọc kẹo gôm, lon soda bẹp rúm vung vãi

           khắp nơi. Bọn mình đã ăn trưa trên cái bàn dài này trong suốt nhiều tuần sau

           khi Tyson cắt đứt với nó.

               Mình lắng nghe Kellan và Tamika nói về bài viết của Kellan. Mình đã

           đọc bản thảo đầu tiên rồi. Bài viết về nội quy của trường cấm nữ sinh mặc áo

           sơ mi hở rốn, và liệu nội quy đó có vi phạm quyền trong Bộ luật bổ sung đầu
           tiên  không.  Chuyện  này  khiến  mình  nghĩ  về  cách  Graham  mê  mẩn  phần

           bụng của mình ở hàng ghế dự bị hôm qua. Trên đường đến đây, mình đã

           nhét một mẩu tin xuyên qua khe hở tủ đựng đồ gửi của cậu ta, bảo mình sẽ
           không gặp cậu ta cho đến buổi tập nhạc để cậu ta sẽ không ấn mình, làm một

           cú hôn sâu ngay trước giờ vào lớp. Thế nào thì mình và cậu ta cũng cần một

           buổi nói chuyện để chấm dứt, nhưng không phải sáng nay.

               Kellan cầm ba lô của nó lên. “Đi nào?”

               Hai đứa đi vào hành lang, và những đứa khác đang lục tục kéo tới chỗ tủ

           gửi  đồ.  Mình  không  biết  nói  với  Josh  điều  gì  nếu  tình  cờ  chạm  mặt.  Từ
   70   71   72   73   74   75   76   77   78   79   80