Page 76 - Chạm vào tương lai
P. 76

Photomat trở về, trời tối mù và hai đứa chỉ chúc nhau ngủ ngon. Nhưng giờ

           thì dưới ánh sáng đèn huỳnh quang ở trường, cảm xúc của mình không thể
           giấu đi đâu được.


               “Cậu có nghe về vụ đốt lửa mừng của Rick vào tối thứ Sáu chưa?” Kellan
           hỏi khi hai đứa đi lên cầu thang.

               “Tamika  nói  cho  tớ  biết  chuyện  đó.  Kết  thúc  Ngày  Hội  Thả  Giàn[1]

           nhưng chỉ cho mấy anh chị lớp cuối cấp thôi, trên bờ hồ đằng sau nhà anh ấy

           và anh ấy mời tất cả những ai muốn tham gia.”

               [1] Học sinh cuối cấp hai và ba ở Mỹ và Canada nghỉ học vào một ngày

           định trước, thường là ngày thứ 112 của năm học.

               Rick Rolland đang học lớp mười hai, chơi trong đội bóng, hay tổ chức

           tiệc tùng và lúc nào cũng có một cô bồ xinh đẹp. Năm ngoái, có cặp với

           Sydney Mills nhưng nghe nói anh ta đá con bé để theo một đứa lớp chín.

               “Nhà Rick gần hồ à?” Mình hỏi, nghĩ về ngôi nhà trong tương lai của
           Josh và Sydney.

               “Ừ, đi không?”


               “Đi cũng được,” mình nói, dù thật khó để có thể lên lịch cho cuối tuần khi
           mà tất cả những gì mình có trong đầu toàn là chuyện mười lăm năm sau. Khi

           hai đứa đi đến hành lang có văn phòng ngoại ngữ, mình quay sang Kellan.

           “Cậu có nghĩ giờ mà đăng kí lớp sinh vật thì đã quá trễ không?”

               Kellan vỗ tay đánh bốp. “Cậu đổi ý rồi hả?” “Tớ nghĩ vậy,” mình bảo.

               Sáng nay, lúc thức dậy, mình cảm thấy buồn cho mình quá. Nhưng nói

           cho mọi người biết mình đăng kí một lớp học đại học trong khi vẫn còn ở

           trường phổ thông nghe cũng đáng nể trọng. Thêm nữa, mình thích sinh học
           năm nay, đặc biệt là những bài học về gen và ADN.


               “Khó hơn ở trường phổ thông nhưng cậu sẽ học cừ cho mà xem,” Kellan
           nói. “Nhưng cậu đã có nền tảng rồi nên chắc không mấy khó khăn để theo

           kịp đâu.”

               “Tớ hi vọng thế,” mình nói.

               Kellan khoát tay mình và ré lên: “Đây là bước đầu tiên tiến thẳng vào

           trường y!”
   71   72   73   74   75   76   77   78   79   80   81