Page 107 - Chạm vào tương lai
P. 107
đang sùi bọt. “Nếu cuộc sống mới của cậu có vẻ tương đối hạnh phúc thì ta
cứ để thế.”
Emma từ tốn quay đầu. “Cậu thấy gì đó trên màn hình phải không?”
“Trước khi cậu nhìn,” tôi nói, giữ chặt ghế, “cậu phải hứa là không lấn
cấn gì với tương lai nữa, trừ phi nó quá kinh khủng. Mà dẫu có như thế, bọn
mình cũng cần phải thảo luận trước.”
“Được. Giờ thì hãy để tớ xem liệu tớ đã tống anh ta đi được chưa, nhé?
Tớ chỉ quan tâm đến chuyện đó thôi.” Tôi xoay ghế lại.
Emma ré lên: “Một em bé! Tớ có con này!” Em sờ vào khuôn mặt đứa bé,
rê ngón tay khắp màn hình.
Kết hôn với Kevin Storm
Emma chầm chậm đưa tay ôm ngực.
“Cậu đã làm được rồi đấy,” tôi nói. “Cậu đã tống cổ được gã đó ra khỏi
cuộc đời trong tương lai của cậu.” Tôi nhìn lại tên của người chồng mới của
em. Kevin Storm. Nghe như bí danh của một siêu anh hùng ấy.
“Tớ chỉ muốn được hạnh phúc thôi mà,” em khẽ nói. “Nhưng tớ cũng
muốn Jordan Jones hạnh phúc. Chuyện này có lạ lắm không?”
“Hãy nghĩ như thế này,” tôi nói. “Giờ cậu đã “gỡ” được ảnh của anh ta ra
khỏi trang của cậu rồi, cậu đang để anh ta tìm người mà anh ta muốn tìm.”
“Kiểu như cái mụ nào đó anh ta ngủ cùng cả ba đêm liền đó hả?” Emma
rướn sát hơn vào máy tính rồi gõ gõ vào màn hình. “Xem này! Giờ tớ là một
nhà sinh học hàng hải rồi đây này!”
Làm việc tại Phòng thí nghiệp sinh học hàng hải
“Ngẫu nhiên thôi mà,” tôi nói.
“Không phải ngẫu nhiên,” em cãi. “Tớ yêu đại dương. Có nhớ lúc tớ đi
thăm bố ở Florida dịp Giáng sinh không? Hai cha con đã tham gia lớp học
lặn có bình khí.”
“Yêu đại dương thôi chưa đủ để trở thành nhà sinh học hàng hải,” tôi nói.
Thực ra tôi không muốn làm em mất hứng nhưng tôi cược là nhiều người
làm việc tại phòng thí nghiệm đó không phải là nhà sinh học hàng hải gì hết.
Emma nhìn thẳng vào mắt tôi: “Nói cho cậu hay nhé, sang năm tớ sẽ đăng

