Page 106 - Chạm vào tương lai
P. 106
rồi tôi sẽ bị khước từ?
“Xem mặt cậu kìa,” Emma nói khi em đang gõ địa chỉ email của mình.
“Mặt tớ sao?”
“Như thể cậu đang chỉ trích tớ ấy.”
Emma đánh mật mã để có thể vào được Facebook, rồi cố tình chầm chậm
quay sang tôi. “Tớ sẽ nói bình tĩnh hết sức có thể đây nhé,” em nói. “Cách
cậu chỉ trích tớ có nghĩa là cậu thậm chí không cố hiểu cuộc sống là như thế
nào đối với tớ.”
“Không phải là tớ không cố. Tớ chỉ…” “Cậu ích kỉ và tàn nhẫn kinh
khủng.” “Tớ tàn nhẫn như thế nào chứ?”
“Cậu biết tại sao cậu không quan tâm không?” Emma càng nói giọng
càng chì chiết. “Vì cậu có một cô vợ hoàn hảo. Cậu có những đứa con đáng
yêu. Và cậu còn bảo tớ về ở tạm trong phòng dành cho khách ở nhà cậu nữa!
Liệu tớ có thể có được một cửa sổ ở đấy không nhỉ?”
Khi Emma nói đến đấy, tôi buộc phải nghiêm sắc mặt. “Tớ hiểu mà,” tôi
nói.
“Cậu không hiểu gì hết! Cậu làm ra vẻ trịch thượng, kẻ cả nhưng nếu tình
thế xoay chuyển thì sao nào?” Emma nhướng mày. “Đúng thế. Nếu tớ cưới
Cody và có mọi thứ tớ muốn, và cậu không gặp điều gì bất hạnh thì sao nào?
Không, thực ra nếu cậu gặp bất hạnh thì sao? Vì đó là những gì tớ đã nhận
được từ cuộc hôn nhân với Junior!”
“Tớ hiểu,” tôi nói, lần này giọng nhỏ hơn. “Tớ hiểu.” “Tốt.” Emma quay
sang máy vi tính và nhấp chuột vào bức ảnh nhỏ xíu trên góc.
“Đợi đã!” Tôi nhảy ra khỏi giường, xoay người Emma lại. “Trước khi cậu
xem, ta cần vài giao kèo đã. Chuyện này đang dần vượt xa khỏi tầm hiểu biết
của bọn mình.”
Qua vai em, tôi trông thấy trang của Emma sắp hiện ra hoàn toàn. Cái ảnh
trên góc khác hôm qua. Mắt chị ấy đang nhắm. Mặt vùi vào một đứa bé sơ
sinh đang đội một chiếc mũ mềm màu hồng.
“Giao kèo gì?”
“Bọn mình không được quá kén cá chọn canh,” tôi nói. Miệng đứa bé

