Page 137 - Chạm vào tương lai
P. 137
cậu không thực sự thích ai đấy, chẳng phải là rất khó khăn hay sao?
“Tớ không thể,” mình đáp.
Graham xoay xoay dùi trống giữa mấy ngón tay. “Không thể gì?”
“Cậu và tớ. Không thể nữa.”
“Có phải tại Josh trông thấy bọn mình hôm nọ không? Nếu cậu muốn, tớ
sẽ nói chuyện với nó.”
“Không,” mình hít một hơi thật sâu. “Chuyện này không liên quan gì đến
Josh. Chỉ là tớ cần được một mình một thời gian. Cậu không sao cả, nhưng
tớ…”
“Được,” Graham xoa xoa cái đầu trọc lốc. “Tớ sẽ không cố thuyết phục
cậu đổi ý. Bọn mình đã thống nhất là sẽ giữ mọi chuyện ở mức nhẹ nhàng,
không căng thẳng, đúng không?”
Graham cười buồn rồi dang tay ra như đang đợi một cái ôm. Khi mình
chồm người về phía cậu ta, mình để ý thấy cảm giác của mình lúc này thật
giống với lúc chia tay với Dylan, và thậm chí với Kyle. Mình chưa bao giờ
quá ủy mị như những người khác. Khi Josh và Rebecca Alvarez chia tay, cậu
ấy đã ở rịt trong phòng suốt mấy tuần. Khi mẹ và dượng Eric li hôn, mẹ khóc
cả tháng trời. Và khi Tyson đá Kellan…
Kellan!
Mình cần nói cho Josh biết chuyện Kellan mang bầu càng sớm càng tốt.
Lẽ ra mình nên nói lúc sáng mới phải. Đây không phải là chuyện mình muốn
xử lý một mình.
* * *
Mình trông thấy Josh ở hành lang chật kín người sau tiết ba. Mình gọi cậu
ấy nhưng cậu ấy không đáp. Cậu ấy đang đứng với một con bé lớp mười
một, cả hai đang tươi cười hớn hở. Bọn họ quay lưng bước đi.
“Josh?” Mình gào lên lần nữa nhưng cậu ấy vẫn không đáp. Hay cậu ấy
đang phớt lờ mình? Một cú gọi của Sydney và chuyện thành thế này đây!
Mình đứng đực ra đó xem hai người đi mất. Đi được vài bước, Josh chồm
lên, chạm vào lưng con bé đó. Đây không phải là cử chỉ thường thấy của
Josh.

