Page 142 - Chạm vào tương lai
P. 142
em không nghe thấy.”
“Em đang nghe máy Discman,” mình nói, không thể ngăn được nụ cười
rạng rỡ trên môi. Cody vừa khen mình trông rất tuyệt!
“Em nghe nhạc gì?” Anh hỏi.
“Hôm qua hả? Hầu hết là của Dave Matthews. Hootie and the Blowfish.
A little Green Day.”
“Green Day?” Anh gật đầu đồng tình. “Basket Case là bài đầu tiên anh
học đệm guitar.”
“Anh chơi guitar?”
Cody kể mình nghe về chuyện tự học guitar, và mình cứ gật gật đầu suốt.
Mình quá vui vì hôm nay đã kết thúc được với Graham.
“Lúc nào đó anh và em chạy cùng nhé,” anh nói. “Em sống ở gần công
viên à?”
Mình tình cờ biết được Cody sống ở khu đông của công viên, cách nhà
mình mười phút. Chính xác hơn là, anh sống trong ngôi nhà một tầng có mấy
bụi tử đinh hương tím và hộp thư sọc.
“Nhà em gần sân chơi,” mình nói.
“Hay quá! Nhà anh ở bên kia sân bóng chày,” anh hói. “Trước đây em
vẫn thường chơi trong đội bóng chày thiếu nhi.”
“Anh cũng vậy,” Cody nói. “Này, nếu em thích Dave Matthews, lúc nào
qua nhà anh đi. Anh có cuộn băng thu trực tiếp một show diễn ở Vermont.”
“Dạ được,” mình nói. “Em sẽ sang.”
Cody chạm vào vai mình mỉm cười. “Vậy nhé!”
Khi mình trông theo anh đi dọc theo hành lang, mình nhận thấy rằng đây
lại là một gợn sóng nữa do Facebook mang đến. Nếu hôm qua Josh không bỏ
mình về để “trực” điện thoại thì mình đã không ra công viên chạy và Cody
sẽ không bao giờ thấy được mình, và anh phải tiếp cận mình hôm nay. Và
không chỉ có thế… còn rủ mình đến nhà nữa cơ! Mình tự hỏi nếu gợn sóng
này có tác động đến tương lai của mình với Kevin, một người mà thậm chí
mình chưa hề quen biết hay không.
Với Cody, mình có thể bất chấp tất cả.

