Page 147 - Chạm vào tương lai
P. 147
“Ý cậu là gì?” Tôi hỏi. Có phải em đang nói về chuyện Sydney và tôi
không biết làm thế nào tiếp theo? Em không nên đùa như thế chứ.
“Cậu biết ý của tớ mà,” Emma nói.
“Các cậu lúc nào cũng chọc tớ, nói là tớ không biết gì về tình cảm lãng
mạn các thứ,” tôi nói với Emma và Kellan, “nhưng biết đâu tớ biết nhiều hơn
các cậu nghĩ đấy.”
“Đó là điều cậu đang hi vọng,” Emma nói. “Nhưng tớ không nghĩ cậu
biết chuyện cậu đang làm.”
“Cái gì?” Tôi nói. “Được, lúc nào cậu cần bất kì lời khuyên để thúc đẩy
một mối quan hệ tình cảm thì tớ luôn sẵn sàng, tớ ở ngay sát cạnh nhà cậu
đấy.”
Tyson và Kellan nhìn nhau nhưng không nói gì.
* * *
Lớp Chia sẻ ý tưởng sắp tan và tôi vẫn chưa kịp nói lời nào với Sydney.
Gõ gõ bút xuống mặt bàn, tôi vẩn vơ nhìn qua vai mình. Cô ấy mỉm cười khi
trông thấy tôi, và tôi cũng mỉm cười lại.
“Josh Templeton?”
Tôi quay lại, cô Tuttle đang nhìn tôi. Đứng bên cạnh cô là Thoma Wu,
một sinh viên làm trợ giảng. Cô Tuttle chỉ vào tôi và Thomas đi về phía tôi.
Anh ta đặt một mảnh giấy nhỏ màu xanh da trời trên bàn tôi và nói: “Cậu
lên sảnh trước sau giờ học này nhé!”
Tôi nhìn đồng hồ trên bên trên chiếc bảng. Còn ba phút nữa là hết tiết. Cơ
hội đầu tiên để tôi nói chuyện được với Sydney suốt cả ngày chỉ còn có ba
phút. Và giờ tôi sắp bỏ lỡ mất!
Tôi cho cặp giấy vào ba lô và kéo khóa. Chuông reo, tôi đeo ba lô lên vai.
Ở đằng sau, tôi nghe thấy có tiếng xé giấy. Quay lại nhìn Sydney, tôi ước gì
mình có thể ra hiệu: Gọi lại cho tớ nhé, nhưng tôi không thể làm thế mà
trông không có vẻ thảm hại.
Nhưng Sydney chồm về phía trước và đưa cho tôi một mảnh giấy gấp.
Tay hai đứa khẽ chạm nhau và người tôi như có một luồng điện chạy qua.
Cô ấy mỉm cười, đi nhanh qua tôi, để lại tôi đứng đó, há hốc miệng nhìn tờ

