Page 146 - Chạm vào tương lai
P. 146

Liệu Jessica có phải là đồng tính không? Anh đã khiến bố mẹ lo lắng về

           chuyện hai người cứ quấn lấy nhau suốt như thế. Bố mẹ thậm chí còn bảo họ
           chưa chuẩn bị tinh thần làm ông bà nội đâu.


               “Graham không phải gay đâu,” tôi nói. Tôi vẫn thấy thật khó khi thốt ra
           cái tên đó mà trong đầu không xuất hiện hình ảnh cậu ta sờ soạng dưới lần

           áo của Emma.

               Kellan ném một miếng khoai tây chiên vào mặt Tyson. Ngạc nhiên thay,

           nó há miệng đớp trúng phóc.

               “Mà này,” con bé nói, “tớ không hiểu tại sao chuyện người ta có bị gay

           hay không đối với cậu lại quan trọng đến thế.”

               “Đâu có quan trọng,” Tyson nói, cắn thêm một miếng sandwich nữa. “Bố

           tớ nghĩ Ellen DeGeneres gay, nhưng bọn mình vẫn yêu Ellen đấy thôi!”

               “Cậu đùa đấy à? Cậu ấy đâu có gay,” Kellan nói.

               “Ai không phải gay đấy?” Emma vừa đi tới vừa hỏi.

               Kellan đan tay vào nhau, cười cười với Emma. “Này, chuyện đó thật chưa

           đấy? Cậu xong với cái đứa - con - trai - tên - gì - ấy - nhỉ rồi phải không?”

               Emma nhìn thẳng vào mặt tôi. “Cậu đã…?”

               “Tớ đã gì?” Tôi hỏi. Và rồi tôi bật cười lớn. Em nghĩ tôi đã tiết lộ chuyện

           em  tống  được  Jordan  Jones  Jr.  ra  khỏi  cuộc  đời  mình.  “Cậu  ấy  nói  về

           Graham đấy. Nghe nói cậu đã cắt đứt với thằng đó rồi.”

               Emma lấy phần ăn trưa ra, một hộp nhựa trong Tuberware có cải, cà rốt

           luộc và mấy miếng phô mai cam. “Đến lúc thôi mà,” em nói.

               Kellan đưa cho Emma một miếng khoai tây chiên. “Nếu cậu muốn lời
           khuyên cho việc bắt đầu tìm kiếm một mối tình mới,” nó nói, “thì hãy hỏi

           ngài Templeton kia kìa.”

               Emma và tôi nhìn nhau bối rối.


               “Đừng tỏ ra ngây thơ thế,” Kellan nói. “Rõ ràng hôm nay tớ trông thấy
           cậu tán chuyện với mấy đứa con gái.”

               Tyson đập tay với tôi. “Khá lắm!”


               Emma  mở  một  túi  bánh  quy  cây  và  bật  cười.  “Ồ,  tớ  không  chắc  lắm
           chuyện Josh hiểu gì về chuyện tình cảm đâu.”
   141   142   143   144   145   146   147   148   149   150   151