Page 151 - Chạm vào tương lai
P. 151
“Được rồi,” mình nói. “Tớ sẽ đến hồ.”
Kellan vỗ tay. “Nhưng cậu cần lái xe. Tớ đã hẹn với bác sĩ trước giờ học,
nên mẹ tớ thả tớ xuống đây.”
Cái gì? “Sao cậu phải đi bác sĩ?” Chắc là về chuyện bầu bí rồi.
Kellan nhìn mình rồi bật cười khanh khách. “Gì mà mặt cậu tái mét đi
thế? Tớ đâu có chết, Em.”
Mình cần một câu trả lời. “Vậy nói tớ biết cậu đi bác sĩ làm gì.”
“Chỉ kiểm tra sức khỏe thôi mà.” Nó phẩy phẩy tay. “Bọn mình ghé qua
nhà cậu lấy đồ bơi nhé?”
Khi đi ngang văn phòng, Kellan lại hích hông vào người mình lần nữa, và
lần này mình hích lại. Nhưng rồi mình liếc qua cửa sổ văn phòng và sững
người. Josh đang ngồi trên ghế, quay lưng về phía mình. Một đứa con gái tựa
sát vào vai cậu, xem cậu phác họa cái gì đó xuống cuốn vở của con bé.
“Cậu ấy đang vẽ Pepé Le Pew đấy,” Kellan thì thào.
“Tớ nghĩ bé Josh của bọn mình rốt cuộc đã biết cách tấn công con gái
rồi.”
Mình chộp lấy cánh tay Kellan, lôi nó đi. “Nếu đứa con gái đó muốn có
một gã sô-vanh, nghiện sex thì kệ nó đi.”
* * *
Hai đứa lên cầu thang để vào phòng mình, Kellan hỏi liệu nó có thể mượn
bộ đồ bơi màu đỏ của mình không. “Cậu dứt khoát phải mặc bộ hai mảnh
màu nâu nhạt,” nó nói. “Con trai thích bộ đó.”
“Sao cậu biết?”
Kellan mở cửa phòng mình. “Không phải là bọn mình quan tâm Josh nghĩ
gì, nhưng khi cậu mặc bộ đó ở hồ, cậu ấy chứ nhìn cậu không chớp mắt.”
Mình nhớ ngay đến tấm ảnh đó trên Facebook. Những ngày xưa thân ái.
Josh bảo cậu ấy không cố tình chụp tấm ảnh đó. Được, nếu lúc đó cậu ấy đã
nhìn mình không chớp mắt, thì rõ ràng bây giờ cậu ấy đã không như thế với
mình nữa rồi. Giờ cậu ấy đang lân la với mấy đứa con gái trong trường,
chuyện cậu ấy có được con bé Sydney Mills lâu dài chỉ là chuyện sớm muộn
mà thôi.

