Page 163 - Chạm vào tương lai
P. 163
lên lòng.
Trả lời đi!
Cô ấy đưa điện thoại lên tai: “A lô?”
Đèn chuyển sang xanh và cô cho xe chạy băng qua ngã tư.
“Sydney!” Chỗ glucose mà tôi vừa nạp vào bụng như muốn sôi lên. “Josh
đây. Tớ nghĩ tớ… có phải…?” “Josh Templeton?” Cô hỏi.
“Cậu đang lái xe à?” Tôi hỏi. “Vì tớ đang ngồi ăn kem và tớ nghĩ tớ vừa
trông thấy cậu.”
Tôi trông thấy cô ấy đưa mắt nhìn vỉa hè. “Cậu ở đâu? Tớ không biết cậu
có di động.”
“Cứ đi đi,” tôi nói. “Tớ sẽ có mặt ngay.” “Được,” cô nói, và đèn xi nhanh
nhấp nháy.
Tôi gác máy, nhảy lên ván trượt và băng qua đường về phía xe của cô ấy.
Cửa kính xe bên ghế phụ để mở nên tôi đứng tì cùi chỏ lên gờ cửa. Cô
cười với tôi và xổ tóc ra khiến tóc xõa xuống như những dải ruy băng lên
chiếc áo sơ mi màu xanh dương bằng lụa.
“Nhà cậu gần đây hả?” Cô ấy hỏi.
Tôi hất đầu về hướng tiệm kem: “Không, nhưng tới đây ăn kem.”
“Tớ cũng mê kem,”cô nói. “Thế cậu định đi đâu? Để tớ chở cậu đi một
đoạn?”
“Tớ về nhà,” tôi nói. “Nhà tớ gần công viên Wagner.” Sydney nhìn đồng
hồ. “Tớ cần quay lại đây sau hai mươi phút nữa, nhưng chắc cũng đủ thời
gian.”
Tôi chưa từng lên xe mui trần của một cô gái đẹp. Tôi nghĩ đến chuyện
nhảy đại qua lối cửa sổ nhưng sự minh mẫn đã thắng thế. Tôi cho tấm ván
trượt vào băng ghế nhỏ đằng sau trong khi Sydney bật đèn xi nhanh và từ từ
chuyển làn đường.
“Cậu bỏ cái túi ra sau luôn đi,” cô nói, điều chỉnh gương chiếu hậu. “Tớ
biết bên trên này hơi chật.”
Trước khi ghé qua văn phòng của bố, tôi đã kịp mua ba cái quần cộc.
Không có vẻ gì là Sydney sẽ mở khóa ba lô tôi ra và trông thấy chỗ quần đó,

