Page 162 - Chạm vào tương lai
P. 162
39
JOSH
T ôi trượt ngang qua ngôi nhà màu vàng có cái xích đu bánh xe đằng
trước. Một con chó Chihuahua chạy vụt ra sân sủa ăng ẳng. Nếu tôi trượt
chậm lại để vòng qua góc cua kế tiếp thì nó sẽ bắt được tôi mất. Tôi không
sợ nó ngoạm vào mắt cá chân tôi vì dù gì cái đầu xương xẩu của nó cũng chỉ
bằng một trong mấy cái bánh xe ván trượt thôi, nhưng tôi không muốn
chuyện đó xảy ra chút nào.
Tôi đã ăn hết kem nên ném phăng phần còn lại về phía con chó khiến nó
văng tung tóe trên vỉa hè. Khi con chó dừng lại để liếm một mảnh thì tôi vội
trượt vòng qua góc cua và thẳng tiến về phía ngã tư. Bên kia đường, chiếc
mui trần của Sydney vẫn đậu ở đó, không thấy ai bên trong.
Tôi trượt lên phía cột đèn dường và ôm lấy nó để dừng lại. Đèn giao
thông chuyển màu và tôi có thể băng qua bên kia đường. Khi Sydney ra khỏi
cửa hàng truyện tranh, tôi có thể đợi ở chỗ chiếc xe của cô ấy.
Thay vì đó, tôi trượt đến bên một máy bán hàng tự động mua một lon xá
xị.
* * *
Uống xong lon thứ hai, tôi trượt quanh tòa nhà bốn lần và tôi có đủ lượng
glucose cần thiết để tiếp tục. Khi đi vòng qua góc cua cuối cùng lần nữa, tôi
quyết định rằng, nếu Sydney đi tới chỗ xe của cô ấy, tôi sẽ tiến đến chào cô
ấy. Nếu cô ấy đi rồi thì tôi sẽ chạy bổ vào nhà vệ sinh gần nhất.
Khi bãi đỗ xe hiện ra trước mắt, tôi trông thấy chiếc mui trần của cô ấy
chạy ra đường cái.
Thời điểm quyết định!
Tôi trượt về phía bốt điện thoại, và nhấp chân ra phía sau để dựng cái ván
trượt lên. Tôi nhấc ống nghe và quay số di động của Sydney, tay run lẩy bẩy.
Chuông reo!
Cô ấy dừng xe vì đèn đỏ. Tôi có thể trông thấy cô ấy nhấc cái ba lô đặt

