Page 164 - Chạm vào tương lai
P. 164

mãi đến khi cô ấy nói đến cái túi tôi mới nhận ra rằng nãy giờ tôi cứ ôm khư

           khư nó trong tay.

               “Hai mươi phút nữa cậu phải đi đâu vậy?” Tôi hỏi, hi vọng cô không thốt

           ra một cái tên con trai nào đó.

               “Nhà,” cô nói.

               Đúng rồi!

               “Một phụ nữ sẽ đến cho nhà tớ xem một slideshow để thuyết phục mua

           một gói dịch vụ Chia sẻ thời gian[1],” cô nói. “Bố mẹ tớ không thích lắm
           nhưng hai chị tớ và tớ năn nỉ bố mẹ cứ xem thử thế nào. Thêm nữa, nếu cậu

           ngồi  xem  suốt  buổi  trình  chiếu,  cậu  sẽ  nhận  được  một  thẻ  quà  tại  Olive

           Garden.”

               [1] Chia sẻ thời gian sử dụng, đó là việc thay vì sở hữu một biệt thự nghỉ

           dưỡng ở những khu vực du lịch nổi tiếng ven biển, trên núi… chúng ta chỉ

           có thể nghỉ ngơi tại đó một hoặc vài tuần trong năm, thời gian còn lại chúng
           ta về nơi thường trú cùng với công việc, học tập và các mối quan hệ xã hội

           của mình, chúng ta chỉ phải sở hữu quyền được lưu trú cùng việc sử dụng

           các tiện ích đi kèm như: bể bơi, sân golf, phòng tập thể hình… một hoặc vài

           tuần nghỉ cùng gia đình mà chúng ta đã lên kế hoạch trước đó. Các tuần còn
           lại, quyền nghỉ dưỡng thuộc về các gia đình khác. Việc chia nhỏ thời gian sở

           hữu trong năm và chia sẻ chi phí quản lý, bảo trì với các gia đình khác nhau

           khiến cho chi phí để một gia đình được tận hưởng kỳ nghỉ sang trọng, chất

           lượng cao nhất rất thấp.

               “Tớ ghiền bánh mì que ở đấy,” tôi nói. Sydney nhìn tôi mỉm cười. “Tớ
           cũng vậy!”


               Cô ấy đẹp không tả nổi. Ý tôi là không tả nổi thật. Từ khuôn mặt hoàn
           hảo cho đến làn da rám nắng mềm mại, mái tóc óng mượt. Cô ấy mặc váy,

           để lộ đôi chân mịn màng đến khó tin. Chẳng hiểu sao mà tôi lại được ngồi

           trên xe của cô ấy thế này chứ?

               Dưới chân tôi là một túi nhựa màu đỏ của cửa hàng Comix Relief. Tôi

           dùng giày đẩy nó sang bên để khỏi giẫm lên.

               “Tớ mua đồ đó cho bố tớ,” cô ấy nói. “Cuối tuần này là sinh nhật ông,

           nên tớ mua một ít truyện tranh Archie mà ông thích.”
   159   160   161   162   163   164   165   166   167   168   169