Page 241 - Chạm vào tương lai
P. 241

Anh hỏi. “Này, chúng nó khá hot đấy.”

               Tôi ngồi xuống một cái xích đu và đẩy sang bên trái.

               Tại sao anh lại nói vậy? Anh nghĩ họ hot, hay anh nói những đứa con trai

           khác nghĩ họ hot? Nếu anh cố trêu tôi, lẽ ra tôi không nên gọi cho anh ngay

           từ đầu. Tôi cần nói chuyện nghiêm túc với anh.

               “Nếu  Sydney  Mills  giống  hai  chị  của  nó…”  David  huýt  sáo.  “Thì  anh
           nghĩ chú mày nên nghe theo lời khuyên của anh. Thời cơ đã đến và chú mày

           không nên bỏ qua.”

               “Cô ấy rủ em đi tới buổi đốt lửa mừng tối nay,” tôi nói. “Thế còn đợi gì

           nữa? Vậy rốt cuộc là có chuyện gì?” “Khó nói lắm,” tôi nói. “Cô ấy đẹp

           tuyệt. Và đám con trai trong trường không đứa nào là không muốn cặp với

           cô ấy… ngoại trừ em. Thế nhưng em nghĩ là em nên làm thế.” “Nó dễ mến

           không?” Anh hỏi.

               “Hơi cho mình là trung tâm một chút. Nhưng cô ấy dễ mến.”

               David im lặng một lúc. “Có phải chú mày lo nó dày dạn kinh nghiệm hơn
           chú mày? Vì nếu chú mày muốn, anh có thể bày cách…”


               “Không,” tôi nói. “Không phải vậy.” Tôi gọi cho anh không phải vì tôi lo
           lắng chuyện bồ bịch. Tôi lo về tương lai của mình kia.


               “Anh biết vấn đề của chú mày là gì rồi.”

               “Em có vấn đề?”

               “Chú mày là đứa gió chiều nào xoay chiều ấy,” anh nói. “Chú mày luôn

           như thế. Và điều này nghe có vẻ tuyệt thật đấy vì như thế có nghĩa là chú
           mày không phải đưa ra bất kì một quyết định khó khăn nào. Nhưng đôi lúc

           cũng cần phải biết rõ bản thân mình muốn gì, Josh ạ. Nếu điều đó có nghĩa là

           chú mày phải vượt qua nhiều trở ngại để đạt được thì ít nhất chú mày cũng

           đang nhắm tới điều có thể mang lại hạnh phúc cho mình.”

               Tôi đẩy cái xích đu theo hướng ngược lại.

               “Chú mày định học đại học ở đâu?” David hỏi. “Anh biết sang năm chú

           mày mới phải đưa ra quyết định đó nhưng hiện tại chú mày định thế nào?”

               Tôi cười phá lên trong điện thoại. Anh nghĩ tôi sẽ nói Hemlock State, nơi
           bố mẹ làm việc. Nhưng tôi đã xem trên Facebook rồi. Tôi biết nơi tôi sẽ học
   236   237   238   239   240   241   242   243   244   245   246