Page 240 - Chạm vào tương lai
P. 240

Khi đến bức tường thấp bao quanh mấy cái xích đu, tôi quay số của anh

           David. Giọng của David trên máy trả lời tự động cất lên sau hai hồi chuông.

               “David đây. Có thể hiện giờ tôi đang lọc tên người gọi, hãy cho biết tên

           sau hai tiếng bíp để tôi quyết định xem có nhấc máy hay không.”

               “Anh, em Josh đây,” tôi nói, đi qua đi lại giữa hai cái xích đu. “Chắc anh
           đang ở trên lớp nhưng nếu anh nhận…”

               Có tiếng lách cách bên kia đầu dây. “Chú mày còn ở đấy không?”


               “Em đây.”

               “Anh ngủ quên nên bỏ lỡ giờ học buổi chiều rồi,” anh nói. “Nhưng chớ

           có mà hở ra với bố mẹ đấy.”

               Nếu mà chưa biết gì về tương lai của anh David, thể nào tôi cũng phì cười

           về câu nói vừa rồi của anh. Giờ tôi đang tự hỏi không biết còn gì về cuộc đời
           của anh mà bố mẹ - hay tôi - chưa hề biết nữa. Rốt cuộc anh cũng sẽ phải

           cho mọi người biết anh là gay bởi vì anh đưa Philip về căn nhà bên hồ của

           tôi. Thực ra một ngày kia, anh sẽ viết lên mạng rằng anh đang có quan hệ
           tình cảm với một người đàn ông.


               Tay còn lại tôi nắm sợi dây xích của một trong hai chiếc xích đu. “Anh
           nói chuyện một chút được không?”


               Tôi  nghe  thấy  David  ngồi  phịch  xuống  chiếc  ghế  lười.  “Được.  Thế  có
           chuyện gì?”


               Tôi không thể nhớ được tại sao tôi nghĩ đến chuyện gọi cho anh trai để
           được  giúp  đỡ.  Anh  ấy  không  thể  nói  được  gì  nếu  tôi  không  tiết  lộ  mọi

           chuyện về Sydney và tôi, cả tương lai của hai đứa nữa. Nếu không kể cho

           anh nghe về Facebook thì chuyện sẽ nghe như chẳng có gì thuyết phục. Ai
           lại than phiền về chuyện đi dự buổi đốt lửa mừng với Sydney Mills chứ?


               “Josh này,” David hỏi, “chú mày có biết điện thoại để làm gì không hả?
           Khi gọi cho ai đó, có nghĩa là phải có chuyện gì để nói.”


               “Em xin lỗi. Em đang bối rối về một đứa con gái.” “Emma hả?” David
           hỏi.

               “Không,” tôi đáp. “Là Sydney Mills. Là đứa em đã nói đêm nọ ấy.”

               “Đợi đã, có phải con bé em của hai chị em sinh đôi nhà Mills không?”
   235   236   237   238   239   240   241   242   243   244   245