Page 245 - Chạm vào tương lai
P. 245

đặt sau gáy. “Em nên thả lỏng người thêm chút nữa.”

               Vậy đấy, anh ta lại bảo mình thả lỏng nữa. Giống như lúc ngồi trong xe.

               Lý thuyết của Kellan đã sai bét. Khi Cody bẻ ngoặt tay lái, rồi mắng mình

           về chuyện hét tướng lên, mình không hề trông thấy người chồng tương lai

           của mình. Ngồi bên cạnh mình trong chiếc xe đó là một gã khác hoàn toàn
           với những gì mình mong đợi.

               “Em về nhà đây,” mình nói.


               Cody nghiến răng, và mình có thể biết được anh ta đang cáu. Mình không
           nghĩ có nhiều đứa con gái nói không với anh ta. “Để anh đưa em về.”


               Vào trong xe với anh ta lần nữa ư? “Em đi bộ cũng được,” mình nói.

               “Cách nhà em ba dặm đấy.”

               Mình đi về phía cửa. “Em biết mình đang ở cách nhà bao xa mà.”

               Cody theo sau mình, với cầm tay mình. “Anh đã nói là để anh đưa em

           về.”

               “Không!” Mình nói, vùng tay ra.

               Mình mở cửa trước và anh ta chộp lấy hai vai mình, xoay mình lại, đối

           mặt với anh ta.

               “Em có biết là em kì cục lắm không?” Anh ta hỏi.

               Mình đẩy anh ta ra. “Và anh cũng không biết là anh là đồ không ra gì đến

           thế nào đâu.”

               * * *

               Mình đi bộ dọc theo đường cao tốc, xe cộ chạy vùn vụt trước mặt. Hai bờ

           vai mình run lên vì giận dữ, nhưng sau nửa dặm đi bộ, cảm giác đó mới từ từ

           dịu đi. Cho đến khi không thể đi trên vỉa hè được nữa, mình đi băng qua một
           khoảnh đất mọc đầy cỏ cao. Đứng từ xa, cách đường ray xe lửa, mình trông

           thấy khoảng đất rộng cỏ mọc tràn lan, nơi từng là khu giải trí mùa hè.

               Mình bước vòng quanh một tấm ván dài, phồng rộp cả lên vì hơi ẩm.


               Mình nhấc cao hai chân để tránh bị đám cỏ may châm vào mắt cá. Khi
           đến đường ray xe lửa, mình khom người để bứt chỗ cỏ may ra khỏi tất. Khi

           Josh và mình còn bé, có lần hai đứa đã đạp xe đến đây, mang theo đồng xu

           đặt lên đường ray để xe lửa đi ngang qua cán cho bẹp. Không thấy xe lửa
   240   241   242   243   244   245   246   247   248   249   250