Page 244 - Chạm vào tương lai
P. 244

mắt đến mình. Phải mất thêm một năm và một ít thông tin về tương lai của

           anh ấy, nhưng giờ chúng mình đang ở đây.

               “Sẵn sàng chưa nào?” Cody hỏi. Anh ấy đứng lên rồi ngồi cạnh mình trên

           trường kỉ. Mình quay người về phía bể cá, anh ấy bắt đầu xoa bóp vai mình.

               Thật khác khi mình xoa bóp cho anh ấy. Hai bàn tay anh ấy dịu dàng
           chạm vào làn da mình, di chuyển ngược lên hai cánh tay, lướt xuống hai bên

           sườn và dừng lại bên hông. Mình nhắm nghiền hai mắt, cảm thấy một cơn

           rùng mình chạy dọc theo sống lưng khi anh ấy đặt môi lên cổ mình.

               “Em rất dễ thương, Emma Nelson,” anh thì thào, hôn tới tấp xuống xương

           đòn rồi ngược lên tai mình. “Thế này có phải vui hơn lúc em hét lên khi ở

           trong xe trên đường tới đây không.”

               Anh ấy ôm ngang eo mình, mình tự nhủ hãy thả lỏng người đi. Mình tự

           nhủ nên vui đi và đừng có hét lên như lúc ngồi trong xe nữa.

               Đây chính là lúc mình nên quay lai hôn trả anh. Nhưng mình lại nhìn vào
           gương  và  nhận  ra  rằng  mình  không  hề  biết  người  mình  đang  thấy  trong

           gương.

               “Anh nói đã đến đây nhiều lần à?” Mình hỏi.

               “Thỉnh thoảng thôi,” Cody nói, hôn lên bờ vai kia của mình.


               Trong đầu mình hiện lên hình ảnh đứa con gái cao cao anh đã cho số điện
           thoại hôm thi đấu. “Với những cô gái khác ư?”


               “Câu hỏi hơi riêng tư đấy.”

               “Đây cũng là lúc riêng tư mà,” tôi nói. “Bọn anh chỉ vui vẻ chút thôi.”

               Cody tiếp tục xoa bóp vai mình. Trong lúc đó, mình nghĩ về mấy ngày
           vừa qua. Mình nghe anh ấy nói về trường đại học Duke và về chuyện tự học

           guitar, thậm chí mình còn trích ra vài câu trong phim Wayne’s World khi với

           anh ấy, nhưng anh ấy không bao giờ hỏi gì về mình. Đó là do anh ấy không

           quan tâm đến mình vì mình là ai. Anh ấy quan tâm đến mình vì mình là

           người thần tượng anh ấy thôi.

               Mình đứng bật dậy.

               Cody nhìn mình. “Sao thế?” “Em muốn về nhà,” mình nói.

               “Mới đến thôi mà,” anh ta nói, ngồi ngả người ra. Hai tay đan vào nhau,
   239   240   241   242   243   244   245   246   247   248   249