Page 40 - Chạm vào tương lai
P. 40

“Không phải tớ đi nhanh là vì tớ hào hứng hay gì gì cả,” tôi nói. “Tớ chỉ

           không thích cậu… chạm vào tóc tớ hay đại loại vậy.”

               “Tớ xin lỗi,” Emma nói, và tôi biết em hiểu. Em cũng không muốn làm

           mất đi tình bạn giữa hai đứa. Đó là lí do tại sao em để yên cho tôi giữ khoảng

           cách trong suốt sáu tháng qua.

               Emma chỉ vào một chiếc xe có thể mở mui màu trắng đang để mui trần.
           “Xe của Sydney đấy. Có lẽ cậu nên kẹp một bài thơ tình mười bốn câu bên

           dưới  cần  gạt  nước.  Hay  một  bài  thơ  haiku  cũng  được  đấy!  Như  thế  cậu

           không cần phải cố gieo vần.”

               Trong một buổi biểu diễn tài năng ở trường trung học cơ sở, tôi đã gây

           chấn động lớn bằng một bài rap. Tôi nghĩ tôi có thể là ca sĩ nhạc rap tóc đỏ.

           Tôi tự gọi mình là RedSauce. Năm nào Emma cũng vài lần mang chuyện này

           ra tra tấn tôi. Nhưng thế vẫn còn tốt hơn ông anh tôi, cứ thừa lúc hai anh em
           nói chuyện là anh ấy lại lôi chuyện này ra.

               “Thế Sydney và tớ đi Waikiki thật à?” Tôi hỏi.

               Khi hai đứa cùng chen vào cổng trường, Emma nghiêng người lại gần tôi.

           “Tương lai của cậu không để có nhiều thông tin như của tớ,” em nói, hơi thở

           ngọt ngào mùi quế. “Cậu không viết những chi tiết ướt át về chuyện liệu cậu

           và Sydney có làm chuyện ấy bên bờ biển không, thế nên đừng có mà hăng

           lên và băn khoăn nhiều đấy nhé.”

               Emma vẫy chào tạm biệt và lẫn vào đám những học sinh khác.

               “Cậu ghen đúng không?” Tôi nói với theo nhưng không nghĩ là em nghe
           thấy.
   35   36   37   38   39   40   41   42   43   44   45