Page 43 - Chạm vào tương lai
P. 43
được lửa.”
“Hay đấy. Tớ sẽ không bao giờ để cậu ta quên được chuyện đó đâu.”
Khi hai đứa chen ra lối đi bên hông của quán ăn, Kellan hỏi: “Thế
Graham trông thế nào khi thiếu mất mái tóc vàng?”
“Nói thực, thứ duy nhất khiến cậu ta hot chính là mái tóc,” mình bảo.
“Giờ nhìn cậu ta cứ như một que kẹo mút ấy.”
Bên ngoài trời nắng chang chang, thậm chí nóng hơn cả hôm qua. Hai
đứa bắt đầu băng ngang qua sân trường tới chỗ ăn trưa quen thuộc, mình
quay sang Kellan. “Tớ hỏi cậu một câu hỏi về vật lí nhé?”
Mặt nó sáng bừng lên khi nghe đến vật lí. Thời gian gần đây nó đi học vật
lí ở Hemlock State vào các buổi chiều thứ Ba và thứ Năm. Đó cũng là
chương trình học bồi dưỡng mà nó cố thuyết phục mình đăng kí để hai đứa
có thể theo lớp sinh học mùa thu tới.
Mình chuyển cái túi giấy sang tay bên kia và cố nói với giọng hết sức
bình thường: “Các nhà khoa học nghĩ thế nào về du hành thời gian?”
Nó nhấc cái khay lên cao tới cằm rồi đưa miệng vào nhón một miếng
khoai tây chiên. “Sao?”
“Thì tớ thấy tò mò thôi,” mình đáp. “Tối qua trên truyền hình có phim
Back to the Future[1].”
Kellan dừng lại trước một khoảnh đất đầy bùn lẫn trong cỏ và bắt đầu giải
thích về sự dãn nở của thời gian và học thuyết tương đối đặc biệt. Mình cố
nghe để hiểu nhưng có đôi chỗ lõm bõm liên quan đến hố giun[2].
[1] Bộ phim phiêu lưu khoa học viễn tưởng của Mỹ, sản xuất năm 1985.
[2] Trong vật lí, một hố giun là một không - thời gian được giả định là có
cấu trúc tô pô đặc biệt tạo nên đường đi tắt trong không thời gian. Chúng nối
thông từ một vùng không - thời gian này đến vùng kia và đôi khi vật chất đi
từ vùng này sang vùng kia bằng cách chui qua hố này.
“Các nhà khoa học chưa chứng minh được điều này,” Kellan nói. “Nhưng
không có gì là không thể. Theo tớ, chuyện này cũng có thể đúng nhưng tớ
cũng không muốn làm đâu.”
“Sao lại không?”

