Page 44 - Chạm vào tương lai
P. 44

Nó so vai. “Quá khứ đã qua rồi. Tớ có thể đọc về nó trong các cuốn sách

           về lịch sử. Và nếu tớ biết trong tương lai sẽ có chiến tranh, hay tớ vẫn không

           được bầu một tổng thống không phải là người da trắng hay không phải là đàn

           ông, hay ban nhạc Rolling Stones vẫn miệt mài lê những thân già nua mệt
           mỏi của họ trên sân khấu thì sao? Thế chắc tớ chán chết đi được mất.”

               “Tớ thì hi vọng tương lại sẽ tươi sáng hơn bây giờ,” mình nói dù không

           chắc sẽ như thế.

               “Cậu có biết anh chàng dễ thương tớ kể cậu nghe trong lớp vật lí của tớ

           không?” Kellan hỏi. “Tớ tình cờ gặp anh chàng dưới phố hôm qua. Nghe này

           Emma, cậu dứt khoát phải học lớp sinh vật cùng tớ ở đấy. Cậu sẽ không tin

           bọn ở Hemlock. Toàn con trai.”

               “Thế ý cậu là tớ học lớp sinh vật chỉ vì bọn con trai thôi sao?”

               Kellan lắc đầu. “Cậu nên đăng kí lớp sinh vật vì cậu sáng dạ mà khoa học

           thì đang thiếu phụ nữ. Cậu và tớ có thể góp phần thay đổi tình hình. Bọn con
           trai lúc nào cũng chiếm ưu thế.”

               “Có thể,” mình nói nhưng vẫn quan tâm đến chuyện Kellan nói về du

           hành thời gian hơn. Nếu chuyện đó dứt khoát là bất khả thì nó đã cho mình

           biết rồi. Nhưng nó đâu có nói vậy.

               “Bên cạnh việc làm tăng tỉ lệ phụ nữ làm việc trong lĩnh vực khoa học

           ra,” Kellan nói, “tớ muốn cậu phải yêu trước khi tốt nghiệp. Đó là mục tiêu

           của tớ đấy.”

               “Cậu có biết tớ cảm thấy như thế nào về tình yêu không?” Mình bảo. “Nó
           được phát minh ra để người ta bán bánh cưới. Và những chuyến đi nghỉ mát

           ở Waikiki.”

               “Bố  mẹ  tớ  đã  yêu  nhau  mười  chín  năm  rồi,”  Kellan  nói.  “Và  cứ  nhìn

           Tyson và tớ đi. Bọn tớ có thể đã là hai…” “Cậu ta đã làm tan nát trái tim cậu

           cơ mà! Làm thế nào mà cậu có thể gọi đó là tình yêu khi cậu ta làm tổn

           thương cậu như thế chứ?”

               Kellan cho một miếng khoai tây chiên nữa vào miệng. “Đó là tình yêu bởi

           vì tính yêu xứng đáng được như thế.”
   39   40   41   42   43   44   45   46   47   48   49