Page 81 - Chạm vào tương lai
P. 81

đâm sầm vào đầu xe của cậu. Cậu biết thế là hết. Nên cậu liếc vội sang ghế

           phụ và… cậu trông thấy ai?”

               “Kinh quá, Kel!”

               “Nhanh, cậu trông thấy ai? Đó là chồng tương lai của cậu.”

               Mình gỡ lớp sơn bóng trên ngón tay cái. “Tớ lái xe?”

               “Ừ, cả cậu và người kia đều sắp chết. Là ai?”

               “Sao tớ biết được,” mình nói. “Có thể là cậu.”

               “Không thể,” nó nói. “Bọn mình vừa mới học xã hội học, không nơi nào

           trên thế giới cho phép hai người cùng giới kết hôn cơ mà. Đó là chủ đề cho

           bài báo sắp tới của tớ. Nào! Ai ngồi ghế bên cạnh?”

               “Không ai cả,” mình nói lắc đầu. “Tớ trông thấy một con mèo mướp hay

           một con vẹt mà người đàn bà dưới phố hay mang trên vai ấy.”

               Kellan trề môi. “Cậu không hiểu ý gì cả.”

               “Xin  lỗi.  Được  rồi,  tớ  sẽ  hình  dung  ra  Cody  ngồi  ghế  bên  cạnh,  được

           chưa? Còn cậu? Cậu thấy ai?” “Tyson chứ ai,” nó nói, rồi lại mở tờ báo ra.

               “Tyson?”  Mình  ngoái  đầu  lại  đằng  sau  để  chắc  chắn  rằng  cô  thủ  thư

           không để ý hai đứa đang nói chuyện. Cô đang ngồi bàn trước, đọc School

           Library Journal. “Cậu ta đã khiến tim cậu tan nát. Những hai lần! Sau cậu cứ
           quên chuyện đó thế nhỉ?”


               “Đó là người tớ trông thấy!” Kellan nói. “Tớ không thể. Mà này, cậu có
           muốn  nghe  điều  này  không,  hay  lắm.  Tyson  đang  giúp  mấy  tay  chơi  ván

           trượt lớp mười hai tìm củi cho lễ đốt lửa mừng ngày thứ Sáu. Cậu ấy thật là

           một Paul Bunyan[2] nhỉ?”

               [2] Một trong những anh hùng trong truyện dân gian Bắc Mỹ, được miêu

           tả như một người khổng lồ đồng thời là một tiều phu có tài phi thường.

               Khi Kellan quay lại với bài trắc nghiệm YM, mình nghĩ về người chồng

           tương  lai  thực  sự  của  mình,  Jordan  Jones  Jr.  Trang  của  anh  ta  không  có
           nhiều thông tin, dù rõ ràng là anh ta thích câu cá. Nhưng mình không biết

           anh ta đủ để hình dung anh ta chính là người ngồi ghế phụ.

               Rồi ý nghĩ đó dội vào đầu mình. Mình nhảy ra khỏi ghế và băng nhanh

           qua  phòng  tới  chỗ  cô  thủ  thư.  Chính  anh  ta  đã  khiến  tương  lai  của  mình
   76   77   78   79   80   81   82   83   84   85   86