Page 83 - Chạm vào tương lai
P. 83

20



                                                        JOSH




              S  au khi điểm danh, cô Tuttle dẫn lớp chúng tôi đi dọc hành lang về phía


           thính phòng, nơi cả bọn sẽ tham gia một lớp Chia sẻ ý tưởng khác trên sân

           khấu. Dù bọn tôi có làm gì đi nữa thì chỉ có nơi đó mới đủ chỗ cho tất cả.

               Tít đầu bên kia là cánh cửa đôi dẫn đến nhà hát. Lớp của thầy Fritz đã vào
           hết rồi. Tôi nhớ anh David đã khuyên tôi không được để thời điểm thích hợp

           trôi qua nên tôi vội đuổi theo Sydney Mills. Khi tôi đến gần, mùi hương dừa

           toát ra từ người cô ấy ập vào tôi và khiến tôi liên tưởng đến kem chống nắng

           và đồ tắm hai mảnh. Và Waikiki nữa! Không, ý tôi là Acapulco.

               Tôi không muốn quá đường đột nhưng tôi cần nói chuyện với cô ấy một

           lần để không phải lần lữa hết lần này đến lần khác tới phát mệt. Nếu không,
           tôi sẽ cứ ngay ngáy về chuyện không biết đến khi nào cô ấy mới để mắt đến

           tôi. Mới hôm qua thôi, trong đầu tôi chưa có ý nghĩ hai đứa tôi phải lòng

           nhau. Nhưng sau khi xem tấm hình Emma bên hồ, tấm hình Sydney và tôi
           cùng mấy đứa con, thì chuyện này không thể là đùa được.


               Tôi đã theo kịp Sydney và giờ đang đi song song với cô ấy. Tôi cần phải
           nói câu gì đó thông minh mới được. Câu gì cô ấy sẽ luôn nhớ như là những

           lời đầu tiên tôi nói với cô ấy. Chúng tôi sẽ viết câu đó lên tấm thiệp ngày lễ

           Tình nhân và một ngày nào đó sẽ kể lại cho cháu chắt nghe chuyện này.

               Sydney nhìn sang tôi mỉm cười. Thời điểm thích hợp đây rồi!

               “Tớ… tớ thích thính phòng mà bọn mình đang đi tới.” Thật ư? Đó là cách

           phá vỡ khoảng cách để gắn kết số phận chúng tôi lại với nhau ư?

               “Ừ,” cô ấy nói, nụ cười nhạt mất. “Vì đó là nơi mình đang đến mà.”

               Để đi qua cửa, nhiều đứa phải lùi lại cho những đứa khác đi trước. Tôi để

           Sydney đi trước, mặt đỏ bừng vì ngượng. Cái câu: “Tớ thích thính phòng mà

           bọn mình đang đi tới.” sẽ không bao giờ xuất hiện trên bất kì tấm thiệp lễ

           Tình nhân nào.

               Lớp kia đang đứng gần rìa sân khấu cùng giáo viên của mình. Thầy Fritz
   78   79   80   81   82   83   84   85   86   87   88