Page 86 - Chạm vào tương lai
P. 86
khi có hai nhóm “có” và “hỏi liệu mọi chuyện ổn không”. Điều bất ngờ là có
ba cô gái nghĩ cứ làm tới cũng được.
Ruby Jenkins bảo vệ ý kiến của nó: “Em biết những đứa con gái đã lâm
vào cảnh đó. Và xin lỗi, nhưng cần phải nói gì đó chứ.”
“Hiểu,” cô Tuttle nói. “Nào Ruby, nếu một bạn trai có cùng ý kiến với em
thì sao?”
Ruby cười tự mãn: “Em sẽ đá vào mông cậu ta ngay.” Mấy đứa con gái
khác cùng ý kiến với nó cười vang và đập tay vào nhau.
“Ngớ ngẩn,” một đứa con trai lên tiếng. Nó chính là đứa nói thầy Fritz và
cô Tuttle làm chuyện điên khùng gì đó trong phòng đợi giáo viên. “Phân biệt
giới tính. Con gái cũng cần nói chứ.”
Thầy Điên Khùng có thâm niên chơi bóng đá trường học. Bất kì khi nào
đi ngang qua thầy ở hành lang là tôi lại muốn nằm xuống, hít đất năm mươi
cái liên tục.
“Vấn đề không phải ở chỗ đó, Rick,” Sydney lên tiếng. “Nếu một bạn trai
đang đi quá xa và cô bạn gái rõ ràng là không thích, thì cậu ta cần dừng lại.”
Vài đứa con gái đứng đằng sau tôi cười lớn, một đứa thì thào: “Tớ không
biết con Sydney Mills đã có cái “quá xa” nào chưa đấy.”
Tôi nhìn Sydney chăm chú. Tôi không nghĩ cô có thể nghe lời bình phẩm
vừa rồi từ đầu kia của sân khấu, nhưng trong một thoáng tôi trông thấy cô
cắn môi.
“Tớ chỉ nói vậy thôi,” cô nói, giọng nhỏ hơn. “Cô gái không cần phải nói
ra.”
“Vậy cậu đó phải đọc được suy nghĩ của người khác chắc?” Rick hỏi.
“Tớ chỉ…” Sydney lắc đầu, không nói hết câu.
Thầy Fritz định nói gì đấy, nhưng trước khi kịp biết điều đó tôi đã tuôn ra
một tràng: “Bạn ấy nói đúng. Đó chỉ là do bản chất e thẹn của con người
thôi.”
Có phải chính miệng tôi thốt ra những lời đó không? Đúng rồi, nhưng tại
sao tôi nói to vậy? Lại còn “bản chất e thẹn của con người” nữa chứ? Lẽ ra
tôi có thể nói điều gì đó tốt hơn thế!

