Page 88 - Chạm vào tương lai
P. 88

21



                                                       EMMA




              S  au khi những hồi chuông cuối cùng reo lên, mình cho cây saxophone


           vào tủ gửi đồ của nhóm rồi lao ra bãi đỗ xe. Mặc dù chuyện đi tới thư viện

           công cộng nghe có vẻ như vô hại nhưng mình biết mình không nên làm điều
           mình đang định làm. Bởi như thế có nghĩa là mình sẽ bỏ giờ điền kinh nên

           tốt nhất là đi cho nhanh.

               “Emma! Đợi đã!”

               Josh đang chạy băng qua bãi đỗ xe, vẫy mình rối rít. Mình đã không gặp

           cậu ấy từ bữa trưa, lúc mình cho cậu ấy cất ván trượt ở băng ghế sau.

               “Tớ  lấy  ván  trượt  đã,”  cậu  nói.  “Tyson  và  tớ  định  đến  lòng  chảo  nhà

           Chris McKella.”

               “Nghe hay nhỉ,” mình bảo, cố giữ giọng điềm nhiên.

               “Cậu có sao không?” Cậu hỏi.

               “Ổn,” mình mở cửa bước lên xe, tránh không nhìn vào mắt cậu. Mình

           ghét phải giấu Josh, nhưng mình không thể cho cậu biết chuyện mình sắp

           làm được. Chồng tương lai của mình ba đêm rồi không về nhà. Ba đêm! Và

           giờ lại còn xài tiền mình vào những món đồ sành điệu nữa. Trong khi đó,
           mình thậm chí còn không đủ tiền để trả cho bác sĩ tư vấn tâm lí, mà trong

           tương lai, rất có thể mình cần phải thổ lộ về anh ta!

               Mình phải tống khứ cái gã này đi mới được.

               “Cậu đi đâu đấy?” Josh hỏi. Cậu ấy kéo ghế phụ ra phía trước và chồm

           người ra sau.

               “Không đi đâu cả,” mình nói. Rồi, vì nghe có vẻ quá tội lỗi nên mình nói

           thêm: “Đến thư viện công cộng tìm cái này ấy mà.”

               Josh nhìn xung quanh lén lút rồi thì thào: “Sau bữa tối mình lại lên trang

           web đó nhé!”

               “Ừ,” mình nói.

               “À tớ nghĩ bọn mình nên có một mật khẩu gì đấy để không ai biết bọn
   83   84   85   86   87   88   89   90   91   92   93