Page 152 - Chạm vào tương lai
P. 152

Mình tìm Dookie của Green Day trên hộc đĩa CD, cho nó vào stereo và

           ấn nút next cho đến bài When I come around. Mình luôn thích bài này, và

           đương nhiên chính Cody đã mang lại cho mình cảm hứng nghe nó.

               “Máy tính mới của cậu đây hả?” Kellan hỏi, tháo móc nịt ngực bên dưới

           áo sơ mi. “Màn hình đẹp quá!”

               Mình tự hỏi chuyện gì sẽ xảy ra nếu mình cho nó xem Facebook. Nó bảo
           nó không muốn du hành thời gian, nhưng nó sẽ cảm thấy thế nào về chuyện

           đọc được tương lai của mình… đọc về Lindsay? Liệu nó trong tương lai có

           muốn cho nó bây giờ biết chuyện đó không? Và mình của tương lai sẽ muốn

           cho mình bây giờ biết điều gì? Và Josh tương lai nữa?

               Họ có nhớ rằng, trong suốt tuần của tháng Năm này, bọn mình đã phát

           hiện ra Facebook? Có thể khi họ viết ra những chuyện linh tinh như thế, họ

           đang  mã  hóa  những  điều  mình  cần  nói  bằng  những  mẩu  tin  nhắn  tế  nhị,
           hướng  dẫn  bọn  mình  đưa  ra  những  quyết  định  khác  nhau.  Có  thể  Kellan

           tương lai biết Kellan bây giờ sẽ ở trong phòng mình hôm nay, đang lần tới

           gần chiếc máy tính của mình. Nếu chuyện đó là thật thì Kellan người lớn
           hoàn toàn có thể sửa đổi những điều chị ấy nói ra nếu chị ấy muốn hoặc

           không muốn Kellan mười bảy tuổi biết về đứa bé.

               “Tớ check mail một chút được không?” Kellan hỏi, ấn vào nút khởi động.


               Hay chỉ có mỗi Josh và mình được biết chuyện này? Hay có thể thậm chí
           thời gian không cho phép bọn mình nhớ bởi vì nó sẽ xé toang một lỗ hổng

           thật lớn trong vũ trụ?

               “Không được!” Mình hất tay Kellan.

               Nó lùi lại, vẻ bối rối. “Tớ đâu có làm hỏng nó được.

               Cậu nên nhớ, tớ chính là người đã chỉ cho cậu cách lên mạng như thế nào

           đấy nhé!”

               “Chỉ là vì dượng Martin sắp về rồi,” mình bảo. “Dượng và mẹ tớ hay rầy

           la chuyện tớ lên mạng lắm.”

               Mà cũng không có cách nào có thể lôi Kellan vào chuyện này. Mình cho

           đồ bơi và dép tông vào túi đi biển và xua nó xuống tầng dưới tìm khăn.
   147   148   149   150   151   152   153   154   155   156   157