Page 155 - Chạm vào tương lai
P. 155
anh đã cảnh báo tôi rằng bố mẹ thể nào cũng ra sức ngăn chặn những mối
quan khác giới của tôi. Nhưng rõ ràng là bố mẹ phải lo về anh chuyện không
có quan hệ khác giới mới đúng.
“Cô ấy không vào phòng ngủ của con,” tôi cãi, không hoàn toàn là một
lời nói dối. Tôi không nghĩ Emma thực sự vào bên trong khi em bắt đầu cười
ầm lên về chiếc quần sịp của tôi.
“Thế con ở phòng ngủ của nó à?”
Tôi dứt khoát không trả lời câu hỏi đó. Tôi không bao giờ cho bố mẹ bất
kì lí do gì để không tin tôi, nhưng hai người cứ hành xử như thể tôi cần phải
báo cáo lại tất cả nhưng gì tôi làm vậy. “Bố mẹ nghe này, con đâu còn bé
nữa. Con có thể băng qua đường một mình cơ mà.”
“Thì đúng thế,” bố nói. “Khi con còn nhỏ, bố mẹ để con và Emma chơi
với nhau thoải mái. Vấn đề ở đây là bố mẹ biết con không còn bé nữa.”
“Con đã là một thiếu niên,” mẹ nói. “Thật ư?” Tôi hỏi. “Wow.”
Bố khom người về phía trước. “Tại sao hai đứa bị muộn học?”
Tôi ngả người ra ghế và cười lặng lẽ. “Bố mẹ muốn biết bọn con có quan
hệ không chứ gì?”
Giọng bố đanh lại: “Đó không phải là điều bố nói.” Mẹ đưa tay ôm lấy
ngực. “Có không?”
Tôi đứng lên, bỏ ba lô ra khỏi vai. “Không, bọn con không quan hệ. Và
con nói ra thế để bố mẹ không lên cơn đau tim thôi. Thế mà bố mẹ đã nghĩ ra
chuyện ghê gớm đến thế chỉ vì con đi học muộn vài phút.”
“David chưa bao giờ muộn học,” bố nói.
“Vậy nên,” tôi lớn giọng, “anh ấy chọn một trường cách Lake Forest cả
hai ngàn dặm để học chứ sao!”
Bố mẹ quay lại nhìn nhau. Không còn gì để nói thêm nên tôi chộp lấy cái
ván trượt rồi bỏ đi.
* * *
Người đàn ông đội mũ trắng đưa cho tôi một cây kem hình chóp với hai
muỗng chocolate hỗn hợp. Một tay cầm cây kem, một tay tôi thả đồng hai
mươi lăm xu vào hũ và cho chỗ tiền thừa vào túi. Tôi cầm tấm ván trượt và

