Page 156 - Chạm vào tương lai
P. 156
ngồi xuống một chiếc ghế băng gỗ, nhấm nháp cây kem.
Tôi nghĩ đến chuyện lát nữa về nhà gặp lại bố mẹ mà thấy sợ. Mặc dù hai
người có đưa anh David vào cuộc nói chuyện vừa rồi những tôi cũng đâu cần
bóng gió nói rằng anh đi học ở Seattle là để tránh khỏi bố mẹ chứ. Thậm chí
tôi cũng đâu có biết chính xác chuyện đó có đúng thật như vậy không cơ mà.
Băng qua đường bốn làn, ở đó có một trung tâm mua sắm nhỏ gồm có
cửa hàng truyện tranh, tiệm làm đầu và cửa hàng băng đĩa. Tôi trông thấy
một chiếc xe không mui màu trắng đang đi vào bãi.
Xe của Sydney! Nó đang nhìn gương chiếu hậu, cột tóc thành đuôi ra
phía sau trong khi mui xe tự động trùm lại.
Tờ giấy nhăn nhúm có số điện thoại của cô ấy hiện đang ở trong túi tôi.
Điện thoại di động của cô ấy chắc đang ở trong xe. Trong túi tôi còn có đủ
tiền xu để gọi điện. Và bên cạnh ghế băng là một bốt điện thoại.
Không, ngớ ngẩn quá!
Tôi quệt mu bàn tay lên miệng. Nếu tôi gọi cho Sydney và bảo tôi trông
thấy cô ấy, cô ấy sẽ nghĩ tôi đang theo dõi cô ấy. Thêm nữa, nếu Emma đúng
và Sydney chảnh thì cô ấy sẽ không thèm nghe máy. Cô ấy sẽ đợi tôi nhắn
tin, nhưng tôi không biết nói gì bây giờ.
Tôi quan sát Sydney đi băng qua tiệm làm đầu và mở cánh cửa của cửa
hàng truyện tranh. Cô ấy thích truyện tranh? Dễ thương đấy!
Cô ấy cho tôi số điện thoại chỉ bởi cô ấy muốn tôi gọi cho cô ấy, nhưng
nếu giờ vẫn còn quá sớm thì sao? Gọi cho cô ấy bây giờ, biết đâu lại làm mọi
chuyện hỏng bét. Nếu thể nào hai đứa tôi cũng đến với nhau thì cứ để nó xảy
ra tự nhiên. Tôi nhảy lên ván trượt, vừa phóng đi vừa ăn kem để không còn
nghĩ đến chuyện đó nữa.
Hay có thể tôi là một đứa nhát gan.
Tới góc đường đầu tiên, tôi khuỵu chân xuống thấp, cua phải.
Nếu định về nhà thì tôi đã đi thẳng rồi.

