Page 157 - Chạm vào tương lai
P. 157

38



                                                       EMMA




              "T  ớ không hiểu sao cậu cứ bắt tớ phải ăn kem chứ,” Kellan nói, nhìn


           chăm chăm vào bảng thực đơn bên trên cái khung đề giảm giá ở hồ. “Tớ

           đang thèm một cốc si rô cơ.”

               “Vì hôm nay tớ trả tiền.” Mình nhấc kính râm lên để đọc được các loại
           kem. “Thêm nữa, kem bổ hơn.”

               “Bổ dưỡng hơn như thế nào?”


               “Giàu can xi,” mình nói. Khi dì mang thai, dì có nói về chuyện cần bổ
           sung can xi.


               “Ăn gì nào, các cô gái?” Người phụ nữ đứng sau quầy hỏi.

               “Hương dâu ạ,” mình nói, lấy một nắm khăn ăn. “Có rắc cốm can xi nữa

           ạ.”

               Kellan quay sang mình nằn nì: “Cho tớ si rô nhé?”

               Mình lắc đầu.

               “Được,” nó nói. “Kem chocolate vậy.”

               Trong  khi  người  phụ  nữ  khom  người  vào  thùng  kem,  Kellan  nói:  “Tớ

           không hiểu tại sao ai cũng quan tâm đến thói quen ăn uống của tớ. Đầu tiên

           là Tyson, giờ tới lượt cậu.”

               Mình nhướng mày. “Vậy cậu và Tyson đã tốt đẹp trở lại rồi hay sao mà

           cậu ta quan tâm đến thói quen ăn uống của cậu vậy?”

               Kellan lảng tránh câu hỏi của mình: “Bọn tớ luôn tốt đẹp mà.”

               “Tớ  có  phải  nhắc  cho  cậu  nhớ  cậu  ta  đã  làm  cậu  khổ  sở  đến  thế  nào
           không nhỉ? Hay chuyện cậu bỏ học mất một tuần ấy?”


               Kellan rướn người đỡ lấy cây kem chocolate. “Cậu có biết tình yêu và
           lòng thù hận có cùng đường vòng thần kinh trong não không?”


               “Vậy nên cậu lại yêu cậu ta một lần nữa đấy à?” “Tớ đâu có nói thế. Tớ
           chỉ nói một thực tế thôi.” Hai đứa vừa bước trên cát vừa ăn kem.
   152   153   154   155   156   157   158   159   160   161   162