Page 185 - Chạm vào tương lai
P. 185

44



                                                       EMMA




              M   ình  chỉnh  gương  chiếu  hậu  khi  xe  chạy  đến  cuối  dãy  nhà.  Nếu  Josh


           mong chờ một lời xin lỗi của mình từ nụ hôn hôm qua thì cậu ấy cứ việc đợi.

           Có thể mình hơi ngang ngược thật nhưng cái cách cậu ấy đối xử với mình
           thật sự khiến mình bị tổn thương. Mình ở rịt trong phòng suốt cả đêm hôm

           qua, chỉ xuống nhà vào giờ ăn tối. Mình thử chơi một chút saxo, bình thường

           nó vẫn làm mình dịu bớt căng thẳng nhưng quả thực mình không thổi được
           một nốt nào.


               Mình rẽ trái nơi ngã tư. Tối nay mình cần gọi điện xin lỗi bố. Bố thật
           thoáng khi mua cho mình cái máy tính đó. Chỉ là mình không hiểu tại sao bố

           không chịu nghe máy khi mình gọi lại cho ông đêm qua. Mình gọi hai lần, và

           cả hai lần đều nghe vang lên giọng cài sẵn trong máy trả lời tự động.

               “Đây là nhà Nelson,” giọng của dì Cynthia. “Xin lỗi vì không trả lời lúc

           này. Làm ơn để lại lời nhắn sau tiếng bíp.”

               Bố mẹ và mình cũng đã từng là nhà Nelson. Mình không muốn để lại lời

           nhắn.

               * * *

               Mình cho xe tấp vào tiệm Sunshine Donuts bên đường. “Xin hỏi dùng

           gì?” Giọng phụ nữ vọng ra từ cái loa. Mình rướn người ra cửa xe. “Một bánh

           rán quế. Vậy thôi ạ.”

               Trước mình có ba xe đang đỗ chờ lấy đồ. Để giết thời gian, mình ngắm
           nghía tấm poster của Sunshine Donuts. Chữ O màu vàng chói với những tia

           mặt trời đủ màu. Một phụ nữ, nét mặt tươi cười, bê cái khay bánh rán bọc

           đường và nói: “Chúc một ngày đầy nắng!”

               Ngày của mình rất tệ từ giây phút mình tỉnh giấc, và tất cả chỉ bởi những

           điều Josh đã ném vào mặt mình. Mình không hề lừa gạt cậu ấy điều gì. Josh

           là bạn thân nhất của mình. Mình đâu có đối xử với cậu ấy theo cách đó.

               Lúc tới lượt mình lấy bánh, cảm giác muốn ăn bánh rán biến đâu mất.
   180   181   182   183   184   185   186   187   188   189   190