Page 183 - Chạm vào tương lai
P. 183

43



                                                        JOSH




              T  ôi xoay núm vặn đến mức “Hot” và nước phun vào máy giặt, hơi nước


           bốc lên. Rồi tôi đóng nắp lại sau khi rưới bột giặt màu xanh lên trên đống

           quần áo bẩn. Đã lâu rồi tôi không có cảm hứng dọn dẹp phòng ngủ, nhưng
           đêm  qua  tôi  đã  dồn  đồ  bẩn  thành  một  đống  lớn  và  nhét  cả  đám  tạp  chí

           Thrasher mua hai năm vào tủ. Làm sao biết được lúc nào Sydney lên phòng

           chơi chứ, thế nên tôi phải luôn ở tư thế sẵn sàng.

               Tôi đi ngang qua bàn, bố mẹ đang ngồi ăn sáng. Bố nhai bánh mì nướng

           phết bơ còn mẹ thì nhấm nháp cà phê.

               Tôi lấy vài gói Lucky Charm[1] trong phòng để đồ ăn và nấn ná lại đấy

           một lúc, cố nghĩ xem mình có thể nói gì với bố mẹ bây giờ. Đêm qua bố mẹ
           về muộn, và ai cũng mệt nên không còn sức để nói tiếp chuyện hôm qua ở

           văn phòng của bố.

               [1] Ngũ cốc dùng trong bữa sáng.

               “Con định giặt đồ trước khi đi học đấy à?” Mẹ lên tiếng. “Chuyện lạ.”

               “Con dọn dẹp phòng,” tôi nói vọng ra. “Còn lạ hơn,” bố nói.


               Trước đây bố mẹ hay cằn nhằn về chuyện sao tôi không bao giờ chịu dọn
           dẹp phòng cho ngăn nắp, nhưng cuối cùng họ đành chào thua. Nếu bố mẹ

           muốn xem chuyện này như một hành động hối lỗi của tôi về chuyện hôm

           qua thì cũng hay.

               “Cuối tuần này bố định hút bụi trong nhà,” bố bảo. “Giờ mà bố hút thì thể

           nào đến khi đó cũng lại bẩn.”

               Tôi đi lại chỗ bàn. “Con sẽ lo chuyện đó,” tôi nói, trút chỗ ngũ cốc ra cái

           bát. “Cũng là một cách nghỉ giải lao sau khi làm bài tập về nhà thôi mà. Gần
           thi rồi nên bài nhiều lắm.”


               “Bố mẹ thấy con ở trong phòng suốt cả tối,” mẹ nói. “Bố mẹ rất mừng vì
           con không lơ là chuyện học.”


               Tôi đi học trễ một lần rồi, chỉ có vài phút, và giờ hai người lo về chuyện
   178   179   180   181   182   183   184   185   186   187   188