Page 184 - Chạm vào tương lai
P. 184
bài tập về nhà của tôi nữa. Nếu bố mẹ biết được tương lai tôi sẽ là một nhà
thiết kế đồ họa sở hữu một căn nhà lớn bên bờ hồ, họ sẽ thôi nói mãi về cái
lần đi học muộn bé tẹo đó.
“Cả năm con chưa khi nào học sút cả,” tôi nói, rót sữa vào chỗ ngũ cốc.
Mẹ chồm người qua bàn vỗ nhẹ vào tay tôi. “Mẹ không có ý nói con như
vậy.”
“Bố mẹ biết mình may mắn,” bố nói thêm. “Bố mẹ không quên điều đó,
nhưng lần này con phải tự chịu trách nhiệm về chuyện đến trường đúng giờ.”
“Sau khi con về, bố mẹ có hỏi thăm một vài đồng nghiệp của mình,” mẹ
nói, “và con của họ đến muộn thậm chí còn nhiều hơn cả đến trường đúng
giờ nữa.”
Một lí do khiến bố mẹ tôi cảm thấy áp lực là họ cần phải thảo luận mọi
chuyện. Đó có thể là lí do tại sao David học đại học ở một nơi ở đầu bên kia
đất nước. Anh khó chịu khi bất kì chuyện gì của anh bố mẹ cũng biết.
Tôi dứt khoát không thể nói cho bố mẹ biết chuyện Emma đã hôn tôi.
Nhà em sát bên nhà tôi! Rồi bố mẹ sẽ lo đến phát ốm những lúc tôi ở nhà
một mình cho mà xem. Tyson sẽ lắng nghe nhưng thật không công bằng khi
lôi nó vào chuyện này vì ngày nào nó cũng gặp Emma.
Mẹ thả một viên đường nữa vào cốc cà phê. “Bố mẹ muốn con hiểu rằng
bố mẹ không thấy vấn đề gì nếu con đi nhờ xe Emma đến trường.”
Tôi đưa một muỗng đầy Lucky Charm lên miệng.
“Bố mẹ quý Emma,” bố nói. “Nhưng con phải đến trường đúng giờ,
chuyện này không có gì phải bàn cãi.”
“Dạ,” tôi nói, sữa rớt ra khỏi miệng. Tôi lấy khăn ăn chùi cằm.
Bên ngoài, Emma đóng cửa xe đánh sầm một tiếng.
Tôi nhìn lên đồng hồ. Nếu em đi sớm thế này, có nghĩa là em cố tình
tránh mặt tôi.
Thế là từ giờ hai đứa tôi chính thức không nói chuyện với nhau nữa.

