Page 203 - Chạm vào tương lai
P. 203

tôi vẫn có thể thấy được bắp chân nó to gấp ba lần tôi. Khi nó gật đầu chào

           tôi, không có biểu hiện gì cho thấy nó ghen tuông hay vênh váo, hay thậm
           chí có nhận ra tôi đã học cùng lớp Chia sẻ ý tưởng với nó hôm nọ.


               Tôi mở cửa xe, bước ra ngoài. Đứng bên cạnh Sydney và Rick trên lối
           vào nhà nó, tôi có cảm tưởng như mình là một thằng em trai còi cọc đi xe

           nhờ anh chị.

               “Syd  nói  nhờ  cậu  phụ  mua  mấy  thứ  lặt  vặt  ở  Sam’s  Club,”  Rick  nói.

           “Cũng tốt.” Nó gọi Sydney là Syd. “Bình thường thôi mà.”

               Rick quay đi và tôi biết chính xác nó đang nghĩ gì. Thằng này không có gì

           nguy hại. Hay có lẽ điều đó thật bất công. Có thể nó trông không có vẻ gì là

           có hại vì sự thực là giữa nó và Sydney không còn gì nữa.

               Tôi bê xuống thùng soda mười hai lon vào nhà Rick. Tôi đặt cái thùng

           xuống gần cửa, cạnh năm két bia. Sydey mang chỗ khoai tây chiên, còn Rick
           bê sáu thùng soda như thể những cái lon ấy rỗng không vậy. Khi cả bọn quay

           lại chỗ chiếc Cherokee, nó vỗ nhẹ vào tay tôi trong khi Sydney đóng cốp xe.

               “Tớ sẽ quay lại sau một phút nữa,” Syney nói. “Rick cần tìm ví.”

               Sydney và Rick đi song song với nhau vào nhà. Tôi leo lên xe, đóng cửa

           lại. Trong vài phút, tôi cố không nghĩ đến chuyện Sydney đang ở trong nhà

           của Rick. Tôi biết hai đứa nó sẽ không hôn hít gì trong đó. Tôi dám chắc

           điều đó! Nhưng tôi vẫn chưa quen được với thế giới của bọn nó và những
           nguyên tắc tình cảm trong thế giới ấy.

               Tôi sờ vào chiếc di động của Sydney đặt trên bảng đồng hồ. Tôi chưa

           từng sử dụng di động, nhưng tôi ước mình có thể gọi cho anh David ngay lúc

           này. Hãy bảo em biết em nên làm gì lúc này vì thực sự là em không biết làm

           gì cả.

               Khi Sydney lên xe, cô ấy mỉm cười với tôi.

               “Rick hay lắm,” cô ấy nói, lấy đôi kính râm để trên tấm che nắng. “Tớ rất

           vui vì bọn tớ có thể lại là bạn.”

               Với đôi kính và mái tóc buông ngang vai, trông Sydney có vẻ hài lòng

           với những gì cuộc sống ban tặng cho cô ấy. Còn cảm giác của tôi lúc này thì
           hoàn toàn trái ngược. Tôi biết một ngày kia cô ấy và tôi sẽ sở hữu một ngôi

           nhà ở ngay tại đây và có những kì nghỉ tuyệt vời. Thế nhưng, từ giờ đến lúc
   198   199   200   201   202   203   204   205   206   207   208