Page 198 - Chạm vào tương lai
P. 198

phải dựa vào những thứ chúng ta có.

               * * *

               Khi ra đến sân tập, mình giải thích với thầy huấn luyện viên rằng mình

           phải nghỉ hai buổi tập vừa qua vì lí do tế nhị của con gái. Chuyện này không

           phải hoàn toàn là nói dối. Mình đã cưới phải một gã không ra gì và phải tống
           anh ta đi, rồi phát hiện ra chuyện Kellan sắp có thai.

               Bắt đầu tập luyện, cả đội đứng thành một vòng tròn lớn, làm vài động tác

           co duỗi. Hai tay chống hông, mình ưỡn người ra sau và giữ tư thế đó trong

           vòng  năm  giây.  Ngay  bên  cạnh,  Ruby  Jerkins  đang  làm  động  tác  khom

           người, đầu chạm gối. Nó chỉ cho mình cách trốn học ngày mai dù nó không

           phải  là  học  sinh  lớp  mười  hai.  Mình  chỉ  nghe  tiếng  được  tiếng  không  vì
           Cody đang đứng đối diện mỉm cười với mình.


               Khởi động xong, cả bọn ra sân tập thì Cody chạy đến bên mình.

               “Hôm qua em không đi tập phải không?” Anh nói.

               Anh ấy tìm mình ư?

               “Em đi với bạn,” mình nói, đủ mập mờ để anh thắc mắc liệu đó có phải là

           một người bạn trai hay không.

               Mình nhìn xuống đất, chú ý đến cặp chân của hai đứa, hợp nhau một cách

           hoàn hảo.

               Nào, Emma Nelson, đã đến lúc phải dùng đến tài của cô rồi đấy.

               “Bọn em lái xe đến Pittburgh để xem một vài tòa nhà,” mình nói. “Em rất

           thích lối kiến trúc ở đấy.”

               “Anh đang định năm tới sẽ học kiến trúc ở đại học Duke,” anh nói.

               Trước khi kịp dừng lại, mình đã thốt ra một ít điều được biết từ trang

           Facebook của anh. “Em quan tâm đến năng lượng gió và mặt trời, mối quan
           hệ của hai thứ đó đến kiến trúc.”


               Lúc nói ra điều đó, mình có cảm giác như mình đã đi quá xa. Nhưng rồi
           Cody nghiêng nghiêng đầu trông lên mặt trời nói: “Anh chưa từng nghĩ về

           điều đó.”

               Mình thở ra. “Anh nên nghĩ đi. Đó là sóng của tương lai.”

               Cody dừng lại, lục tìm gì đó trong túi quần soóc. “Anh tìm thấy cái này
   193   194   195   196   197   198   199   200   201   202   203