Page 201 - Chạm vào tương lai
P. 201

“Tiệc không chỉ có mỗi rượu, mọi người sẽ say bí tỉ mất,” Sydney giải

           thích. “Mọi người cần ăn chút gì đó.” Suốt tuần, đứa nào cũng xôn xao vụ

           đốt lửa mừng.

               Tyson đang dùng chiếc xe tải nhỏ không mui của bố nó để phụ chở củi

           đến hồ.

               “Thêm nữa, nếu cảnh sát bất ngờ xông đến thì cần có soda để đánh lạc
           hướng,” Sydney nói. “Giấu bia đi và chìa Coke ra!”


               Tôi không để tâm mấy đến chuyện tham gia buổi đốt lửa mừng đó vì tâm
           trí tôi đang hướng đến những chuyện khác. Chủ yếu là về Sydney.


               “Rick đã gửi một tin nhắn vào di động của tớ lúc nãy,” cô nói, “hỏi là liệu
           tớ có thể mua giúp cậu ta vài thứ không. Tớ đã định mai hẵng làm nhưng vì

           chiều nay vẫn còn thời gian nên tớ nghĩ sao lại không đi mua luôn. Thêm

           nữa, hôm nay tớ đi chiếc Cherokee.”

               Suốt ba giờ đồng hồ, Sydney và tôi lái xe khắp thành phố cùng nhau.

           Thoạt đầu, tôi không thể tin nổi là cô ấy đang lái xe đưa tôi đi. Mỗi lần hai
           đứa chạm cùi chỏ hoặc tay vào nhau, tôi có cảm tưởng như có một luồng

           điện chạy khắp người. Nhưng sau một lúc thì cảm giác đó dịu lại. Có thể tôi

           đang mong đợi một kiểu kết nói chóng vánh. Mặc dù rốt cuộc thì cũng lấy

           nhau, nhưng ngay lúc này hai đứa hầu như chả biết gì nhiều về nhau. Tôi chỉ

           là một đứa dám lên tiếng khi bạn trai trước của cô hành xử không ra gì.

               “Nếu cậu không phiền,” Sydney nói, “mình cho chỗ đồ dùng hôm đốt lửa
           mừng xuống trước rồi tớ đưa cậu về nhà nhé? Tiện đường thôi mà.”

               “Được thôi.”


               “Cậu tới nhà Rick chưa nhỉ?”

               “Rick  nào?”  Tôi  hỏi.  Và  rồi  tôi  nhận  ra  cô  đang  nói  về  ai.  “Rick

           Rolland?”

               “Nhà cậu ấy đẹp lắm,” cô nói. “Ngay bên hồ.”

               “Có phải cậu đang nói về cái cậu học lớp Chia sẻ ý tưởng của thầy Fritz

           không?”

               “Đúng rồi! Bố mẹ cậu ta đi nghỉ cuối tuần rồi, nên cậu ta được… tự do!”
           Sydney nhìn sang tôi, ánh mắt vẻ xin lỗi. “Rick và tớ từng cặp với nhau,
   196   197   198   199   200   201   202   203   204   205   206