Page 202 - Chạm vào tương lai
P. 202

nhưng giờ mọi chuyện đã qua rồi.”

               “Chuyện này… ừm… đâu có sao.”

               “Tớ biết có vẻ như cậu ta là một người không ra gì,” cô nói, “nhưng quả

           thực cậu ta là một người bạn tốt.”

               Khi Sydney cho xe chạy vào đường cao tốc, tôi hạ hết kính cửa xe xuống.

               * * *

               Sydney rẽ sang đường dẫn tới Crown Lake, rồi bẻ lái sang một con đường

           đất gồ ghề. Khi xe đi vòng qua hồ, tôi đưa mắt tìm kiếm ngôi nhà sau này tôi

           và  cô  ấy  sẽ  sống  nhưng  tôi  không  thấy  bất  kì  cái  nào  giống  với  cái  trên

           Facebook. Có thể ngôi nhà ấy chưa được xây.

               Xe chạy vào lối đi rải sỏi dẫn vào nhà Rick, dừng lại trước một ngôi nhà

           bằng gạch đỏ chói, sau lưng là rừng thông rậm rạp. Sydney bấm còi hai lần
           rồi tắt máy.

               “Chúng ta đợi ngoài này,” cô ấy nói.

               Không thấy Rick ra, Sydney lôi điện thoại di động ra khỏi ví và bấm lên

           bàn phím.

               Tôi hi vọng là nhà Rick chuyển đi đâu đó trước lúc


               Sydney và tôi mua nhà của họ.

               “Không thấy trả lời,” Sydney nói. Cô ấy đặt chiếc di động lên bảng đồng

           hồ xe. “Tớ sẽ quay lại ngay đấy.”

               Cô ấy chạy ngược lên lối đi rải sỏi, xoay núm cửa, đi vào trong. Rồi cô ấy
           biến mất, tôi nhìn chằm chằm vào cánh cửa đóng lại sau lưng cô ấy.

               Tôi không thể hình dung nổi cảnh mình đủng đỉnh đi vào trong ngôi nhà

           của người mình từng hẹn hò. Tôi cố gắng hình dung ra vẻ mặt của Rebecca

           Alvarez nếu tôi đi vào cửa trước nhà nó mà không bấm chuông gì cả. Tôi

           đoán là bất kì đứa nào nằm trong quỹ đạo của Sydney thì đều hành xử không

           giống với những đứa khác. Đối với tụi nó, chuyện hẹn hò với người khác, rồi
           cắt  đứt,  rồi  quay  sang  giúp  họ  chuẩn  bị  tổ  chức  tiệc  tùng  không  phải  là

           chuyện lạ lùng gì.

               Sydney ra trước, để cửa mở đằng sau. Một lúc sau, Rick đi ra, nó nhìn

           thẳng vào tôi. Nó mặc áo thun xám và quần soóc, ngay cả trông từ xa thế này
   197   198   199   200   201   202   203   204   205   206   207