Page 199 - Chạm vào tương lai
P. 199

gần vòi phun nước, anh nghĩ có thể nó là của em.”

               Anh ấy mở tay ra, trên đó là sợi dây chuyền có mặt chữ E của mình. Mình

           đưa tay sờ lên cổ. Suốt tám năm qua, lúc nào mình cũng đeo nó, không thể

           tin nổi nó bị rơi lúc nào mà mình không hay biết.

               Cody nghiêng tay cho sợi dây rơi xuống tay mình. Khi nhìn theo anh ấy
           đi khỏi, mình nhớ lại điều Josh nói hôm qua, về chuyện mình đã cắt đứt với

           Graham như thế nào và giờ mình đong đưa với Cody như thế nào. Điều Josh

           không hiểu là Cody không chỉ là một anh chàng nào đó mà mình bỗng dưng

           để ý đến. Mình mê anh ấy từ lâu rồi. Mình có điên mới không đáp lại khi lọt
           vào mắt anh ấy.


               * * *

               Lái  xe  về  nhà,  mình  nghĩ  về  những  chuyện  xảy  ra  hôm  qua  trên

           Facebook. Nhất quyết không bao giờ sống ở Ohio, tương lai của mình dạt tới
           London. Chỉ cần nghĩ khác thôi là có thể khiến mọi thứ thay đổi.

               Rõ ràng mình sống với Kevin không được hạnh phúc. Nhưng thay vì hất

           anh ta ra khỏi cuộc đời mình giống như với Jordan, có thể mình sẽ tự hứa với

           bản thân rằng một ngày nào đó mình gặp Kevin Storm, mình sẽ không cưới

           anh ta.

               Mình đi chậm lại khi sắp tới một cột đèn giao thông và liếc nhìn xung

           quanh để chắc chắn là không ai để ý.

               “Một ngày nào đó,” mình nói khẽ, “mình sẽ gặp Kevin

               Storm, nhưng mình nhất định sẽ không cưới anh ta.”

               Đèn bật xanh và mình nhấn ga.

               Mình nói lần nữa, lần này to hơn, rồi thêm: “Dù có thế nào đi nữa!”
   194   195   196   197   198   199   200   201   202   203   204