Page 220 - Chạm vào tương lai
P. 220

“Con xin lỗi về chuyện Seinfeld.” Mình nói, mở ngăn kéo lôi ra cái áo

           thun màu xanh lá và quần soóc jean. “Con sẽ gọi xem có đứa nào thu chương

           trình đó không. Nhưng mẹ phải nói cho dượng Martin biết là dượng hãy thôi

           ngay cái chuyện vào phòng con đo đạc này nọ đi.”

               Mẹ nhìn xa xăm như thể muốn rớm nước mắt. “Cả ba chúng ta cần thích
           nghi với nhau,” mẹ nói, giọng trầm trầm.

               Mình những muốn nói cho mẹ biết mình cũng đã cố thích nghi khi bố mẹ

           li hôn, và cuộc hôn nhân chớp nhoáng của mẹ và dượng Erik là một lần thích

           nghi khác. Mình đã quá mệt mỏi với những thích nghi.

               “Mẹ nói dượng Martin hãy tránh xa phòng con ra là được,” tôi nói.

               * * *


               Quan hệ tình cảm Phức tạp

               Đó là tương lai của mình sáng nay. Không thấy nói đến mình đã kết hôn
           chưa. Không thấy nói đến mình còn độc thân. Hiện đang học cao học tại San

           Diego State và sống tại Oakland, California.

               Mình viết dòng cuối cùng vào thứ Tư.

               Emma Nelson


               Mong sao cuối tuần này trời không mưa.

               May 18 at 6:44pm. Like. Comment

               Tấm ảnh của mình là ảnh đen trắng, gần như chỉ thấy được bóng lờ mờ.

           Mình đang chơi saxophone trước một cửa sổ để mở, tóc buông xõa ngang
           vai.

               Mình  nhấp  vào  mục  Friends  và  bắt  đầu  cho  chạy  xuống  bên  dưới.  Có

           Cody. Anh đeo một chiếc cà vạt khác, nhưng về cơ bản anh vẫn giống như

           hôm qua. Mình cho trang đó chạy xuống tới những người có tên bắt đầu

           bằng J nhưng vẫn không có tên Josh.

               Mình nhấp trở lại trang của mình. Mình vừa mới viết gì đó chỉ mới mười

           hai giây trước!

               Emma Nelson

               Tớ đang nằm nhà và nghĩ đến việc buông bỏ những thứ tớ đã níu kéo quá

           lâu. Bắt đầu với mật khẩu. Tớ đã dùng cái mật khẩu đó suốt mười lăm năm
   215   216   217   218   219   220   221   222   223   224   225