Page 223 - Chạm vào tương lai
P. 223

“Cậu ăn trưa ở đâu?” Sydney hỏi, liếc nhìn điện thoại cầm tay.

               Tôi sẽ ăn trưa nơi gốc cây quen thuộc, nhưng tôi không chắc mình có nên

           rủ cô ấy đi cùng không. Tyson cũng đã gợi ý như thế, nhưng Emma có thể

           cũng ra đó, như vậy sẽ chỉ khiến tình huống khó xử hơn mà thôi.

               “Nếu cậu đã có kế hoạch rồi thì thôi vậy,” cô nói. “Khi khác bọn mình sẽ

           ăn trưa với nhau.”

               Tôi  cần  giải  thích  một  chút.  “Không  hẳn  là  tớ  có  kế  hoạch,”  tôi  nói,

           “nhưng giữa tớ và một người bạn trong nhóm có chút hiểu lầm, tớ đang hi
           vọng hôm nay có thể nói chuyện được với cô bạn đó.”


               Sydney thoáng nhìn lảng đi chỗ khác. Lẽ ra tôi không nên dùng từ cô bạn.

               “Ừ,” cô ấy nói. “Ý tớ là cậu thật tử tế.”

               Trên Facebook, Sydney và tôi có vẻ rất hạnh phúc. Dù rằng hiện giờ hai

           đứa hoàn toàn khác nhau, nhưng chắc chắn theo thời gian hai đứa sẽ dần
           giống nhau hơn. Có thể Emma nói đúng, tôi đã quá hấp tấp.

               “Chuyện này nghe có vẻ kì lạ,” Sydney nói, nhìn xuống. “Tối qua tớ kể

           chuyện với chị Haley những chuyện bọn mình làm hôm qua và tớ vui như

           thế nào khi đi cùng cậu.”

               “Cảm ơn,” tôi nói. “Tớ cũng thấy vui.”

               Cô thở dài, rồi nhìn tôi, cười gượng. “Nhưng khi tớ kể đến đoạn đưa cậu

           đến nhà Rick, chị bảo tớ là đồ ngốc. Nếu chuyện đó khiến cậu thấy không

           được thoải mái thì cho tớ xin lỗi nhé.”

               Tôi khẽ so vai nhưng không nói gì. Tôi không nghĩ mình cần một lời xin

           lỗi trong chuyện này.

               Sydney mỉm cười rụt rè. “Chị Haley sẽ không bảo tớ là đồ ngốc nữa khi

           hỏi cậu câu này, thế cậu có muốn đi cùng tớ đến buổi đốt lửa mừng tối nay
           không?”


               “Tại nhà Rick hả?”

               “Không hẳn là tại nhà cậu ấy,” nó nói. “Ở hồ.”

               Shana Roy ở đâu ào tới. “Chào Syd!” Liếc vội sang tôi một cái rồi nó chìa

           tay về phía Sydney. “Tớ cần vài thanh chewing gum. Cậu có không?”

               Khi  Sydney  lục  tìm  trong  túi,  tôi  cố  nghĩ  cách  trả  lời  chuyện  đốt  lửa
   218   219   220   221   222   223   224   225   226   227   228