Page 222 - Chạm vào tương lai
P. 222

52



                                                        JOSH




              H  ôm  nay  là  Ngày  Thả  Giàn.  Một  phần  tư  học  sinh  không  đến  trường


           khiến cho hành lang thông thoáng và rộng rãi hẳn. Xung quanh cũng yên ắng

           hơn khiến tôi dễ dàng chìm vào những suy nghĩ mông lung.

               Đến tiết học thứ ba, tôi đi dọc hành lang rồi dừng lại, đứng tựa vào tủ gửi
           đồ và nghĩ về thời gian. Nếu có thể, tôi sẽ quay lại sáu tháng trước đây, vào

           cái đêm tôi đã cố hôn Emma, và tôi sẽ không làm thế. Em vẫn sẽ khoác tay

           tôi, dụi vào người tôi cho ấm khi hai đứa đi dạo khắp nghĩa trang, nhưng khi

           quay  trở  lại  xe  của  em  cùng  với  Tyson  và  Kellan  hai  đứa  sẽ  không  thấy
           ngượng ngùng. Nếu tôi không thể quay trở lại xa được như thế thì tôi sẽ

           quay lại hiên nhà Emma vào cái ngày em cài đặt chiếc máy vi tính mới và tôi

           sẽ không đưa cho em chiếc CD- ROM ấy. Thế là em sẽ không bao giờ phát

           hiện ra Facebook. Dù hai đứa không còn thân thiết như xưa, nhưng ít ra vẫn
           còn nói chuyện với nhau. Tôi tiếp tục đi dọc theo hành lang cho đến khi nghe

           một giọng nói vang lên đằng sau: “Cậu đây rồi!”

               Tôi hít một hơi rồi quay lại.

               “Thấy lạ nhỉ?” Sydney đưa mắt nhìn quanh hành lang. “Như thể là không

           có ai hôm nay ấy.”

               Cô ấy thật đẹp, tóc nâu sáng và mắt màu hổ phách. Ảnh của cô ấy có thể

           đăng được trên các tạp chí mà Emma và Kellan vẫn thường tìm kiếm các bài

           trắc nghiệm tâm lí.

               “Tay  cậu  còn  mỏi  không?”  Sydney  hỏi.  Cô  ấy  nghiêng  người  về  phía

           trước nắn nắn bắp tay tôi. Ơn Chúa, hôm nay tôi đã hít đất thêm vài cái. “Tớ
           khiến cậu vất cả quá.”


               “Đâu có gì,” tôi nói, dù hai tay có ê ẩm thật. “Cậu thế nào?”

               Sydney buông thõng hai vai. “Về đến nhà là mệt nhừ luôn.”

               Có tiếng chuông báo hai phút nữa là vào lớp, tôi cảm thấy mừng vì dứt ra

           được khỏi cuộc nói chuyện này.
   217   218   219   220   221   222   223   224   225   226   227