Page 224 - Chạm vào tương lai
P. 224

mừng. Nếu giờ vẫn chưa đến lúc hai đứa cặp với nhau mà tôi lại đi với cô ấy

           thì liệu có phải tôi đang cố đẩy mọi chuyện lên quá mức cần thiết không?
           Nhưng nếu tôi cứ lần lữa thì liệu hai đứa có tiến triển không?


               Ơn Chúa, vẫn còn cách. Dù tôi có trả lời thế nào thì tôi cũng có thể lên
           Facebook sau khi tan học để xem hậu quả là gì. Tôi có thể dùng chìa khóa dự

           trữ của Emma để lên phòng em trong khi em vẫn đang ở sân tập. Tôi biết địa

           chỉ email và mật khẩu của em, nên tôi sẽ chỉ lên xem loáng một cái và quyết
           định liệu…


               Không được! Nếu tôi thực sự mong hai đứa đã chưa từng phát hiện ra
           Facebook thì ngay từ lúc này tôi sẽ như thế. Trong giới hạn quan tâm của tôi,

           Facebook chưa hề tồn tại. Và nếu chuyện này đúng, Sydney Mills rủ tôi đến

           buổi đốt lửa mừng, có họa ngốc mới nói không.

               Shaha  cho  một  thanh  chewing  vào  miệng  rồi  vẫy  tay  chào.  Khi  nó  đi

           khỏi, Sydney mỉm cười. “Nào cậu có đi không?”

               “Đi,” tôi nói.

               * * *

               Tôi  bóc  chiếc  sandwich  thứ  hai.  Emma  cho  một  lát  pho  mai  vàng  lên

           miếng táo. Em và Kellan đến chỗ ăn trưa cùng nhau nhưng Emma gần như

           không nói tiếng nào từ lúc ngồi xuống gốc cây.

               Kellan ném một miếng khoai tây thẳng vào Tyson, đụng vào cằm nó.

               Nó nhặt miếng khoai tây rớt xuống lòng lên rồi cho vào miệng. “Cứ ném

           tiếp đi, đến khi nào trúng miệng tớ thì thôi.”

               Kellan nhắm tiếp một miếng nữa, lần này cẩn thận hơn, Tyson há miệng

           thật rộng. Miếng khoai tay bay thẳng về phía mặt nó và…

               “Trúng  phóc!”  Kellan  vung  hai  tay  lên  trời.  Tyson  ho  hai  cái  rồi  chĩa

           ngón tay cái lên.

               Emma bóc thêm một miếng phô mai nữa rồi đưa nó cho tôi. “Cậu ăn đi

           này.”

               Tôi không thích phô mai nguyên chất nhưng vẫn cầm lấy.

               “Wow!” Tyson hết nhìn Emma rồi lại nhìn tôi. “Hai người đã chịu nhìn
           mặt nhau rồi à, lại còn cho phô mai nữa chứ? Đây là một khoảnh khắc trọng
   219   220   221   222   223   224   225   226   227   228   229