Page 225 - Chạm vào tương lai
P. 225

đại. Có ai mang theo máy ảnh không nhỉ?”

               Kellan ném một miếng khoai tây chiên vào trán nó. “Để tụi nó yên đi.”

               “Nhưng chuyện tình cảm đều bắt đầu kiểu như thế”, Tyson lý sự, nhúng

           mẩu khoai tây chiên vào lọ xốt cà chua của Kellan. “Kế tiếp, chàng sẽ mời

           nàng một miếng sandwich của chàng. Và nếu không cẩn thận…”

               “Tyson!”  Kellan  quát  lên.  “Có  im  ngay  đi  không!”  Tyson  chìa  tay  ra.
           “Sao chứ? Hai người đó đã không nói với nhau…”


               Lần này, miếng khoai tây đã được nhúng trong xốt cà chua đáp thẳng lên
           trán Tyson rồi rớt xuống đất.


               Kellan đưa tay lên che miệng: “Tớ không định làm thế.” Tyson cười phá
           lên. “Cậu không định ném, hay cậu cố ý không chùi chỗ nước xốt đã?”


               Kellan lôi cái ba lô để vào lòng. “Tớ có khăn giấy hay sao ấy.”

               “Quên khăn đi quý cô,” Tyson nói, đứng lên. “Tôi sẽ chùi chỗ này lên áo
           cô đây.”

               Kellan hét lên rồi ù chạy về phía sân bóng. Tyson chạy theo sau.


               “Emma,” tôi lên tiếng khi hai đứa kia đi khỏi. “Tớ rất xin lỗi về câu nói
           hôm nọ. Tớ biết cậu không bao giờ cố tính lừa dối tớ.”


               Emma đưa tay vuốt vuốt cỏ. “Có lẽ bọn mình nên thừa nhận đó là một
           tuần điên khùng và hãy bỏ qua mọi chuyện.”


               Kellan kêu ré lên khi Tyson bắt được nó ở sân bóng. Tyson dụi cái trán
           dính nước xốt vào ngực Kellan nhưng nó tránh được và lại chạy tiếp.

               Đúng, đó là một tuần điên khùng nhưng hai đứa cần nói chuyện. “Tớ chỉ

           không biết làm thế nào sau khi...”

               “Tớ biết.” Emma phẩy tay ra hiệu không nói chuyện này nữa rồi em thì

           thào: “Josh, nghe này. Có thể cậu lại phát điên lên vì tớ lần nữa, nhưng tớ

           vừa mới lên Facebook một lát, mới sáng nay và được biết là...”

               “Hãy nói tớ biết bọn mình đừng tránh mặt nhau nữa,” tôi nói. “Tớ chỉ

           quan tâm đến điều này thôi.”

               Emma hít một hơi thật sâu như thể sắp khóc. Tôi bứt một cọng cỏ, cho

           vào giữa hai ngón tay cái rồi thổi thổi. Emma đưa tay lên bịt tai nhưng ít ra
           em vẫn mỉm cười.
   220   221   222   223   224   225   226   227   228   229   230