Page 234 - Chạm vào tương lai
P. 234

55



                                                       EMMA




              B  ên trong xe của Cody thật khác với những gì mình hình dung. Mọi thứ


           đều cũ kĩ, đệm ghế bẹp rúm, còn lớp sơn cửa xe thì tróc nhiều chỗ.

               “Anh trai anh đã để lại cho anh chiếc xe này khi anh ấy vào đại học,” anh

           nói khi ra khỏi bãi đỗ xe. “Anh biết là nó lụ khụ rồi.”

               Trông Cody ngượng ngịu về chiếc xe, mình thấy anh rất dễ thương. Anh
           đã cho mình thấy điểm yếu của anh. Nó khiến mình muốn tiết lộ luôn rằng,

           một ngày kia anh sẽ có thể mua bất kì chiếc xe nào anh muốn.

               “Anh trai anh học đại học ở đâu?” Mình hỏi. “Trường đại học Vermont.

           Học về môi trường.”

               Một ngày nào đó anh cũng như vậy!


               Cody cua trái vào đường Finch, hướng thẳng ra đường cao tốc. Anh với
           người qua chỗ gần đầu gối mình để mở cái hộc gần cái bảng đồng hồ xe, ở

           đó  có  nhiều  băng  cassette  được  xếp  gọn  gàng.  “Em  lấy  cái  băng  Dave

           Mattthews giúp anh được không?” Anh hỏi. “Cuộn băng thu nhạc sống mà
           anh nói với em rồi ấy. Họ chơi gần trường anh trai anh, và anh ấy đã thu nó.”


               Mình lôi cuộn băng ra, nhét vào máy cassette. Có tiếng rẹt rẹt phát ra từ
           cái loa. Trong khi đợi băng chạy, mình nhìn sang Cody. Anh lái xe thật tự tin

           với cái cách ngồi ngả người ra ghế, một tay để trên vô lăng.

               Khi xe chạy trên đường cao tốc, cuộn băng mới bắt đầu chạy. Có quá

           nhiều tiếng ồn từ những người đi xem nên hầu như mình không nghe gì.

           Mình nghĩ họ đang chơi bài What would you say?

               “Khán giả nhốn nháo quá,” Cody nói, hướng mắt về cái máy stereo. “Nếu

           tới đó để chỉ say sưa và nói chuyện suốt buổi như thế thì đi bar còn hơn.”

               “Bố  em  chơi  nhạc  chuyên  nghiệp  lắm,”  mình  nói.  “Lúc  nào  ông  cũng

           phàn nàn về chuyện đó.”

               Cody vặn to volume. “Với vai trò là người chơi guitar, Dave Matthews

           không đúng tầm. Em có nghe anh ta đang chơi như thế nào không?”
   229   230   231   232   233   234   235   236   237   238   239