Page 229 - Chạm vào tương lai
P. 229

“Dave  Matthews,”  anh  nói.  “Nhưng  anh  phải  nói  chuyện  với  thầy

           McLeod về buổi chạy thử ngày mai trước. Nên nếu em muốn, hãy gặp anh ở

           bãi đỗ xe sau mười phút nữa. Xe của anh là chiếc Toyata bạc.”

               Cứ như là mình chưa hề biết vậy.

               * * *

               “Làm gì mà cậu không kịp thở vậy?” Kellan hỏi, đặt cốc thủy tinh vào giá

           kim loại. Nó đeo cặp kính nhựa to tướng và trước mặt là đủ loại hóa chất.

           Kellan đã hoàn thành chương trình AP Chemistry năm vừa rồi, nhưng thỉnh
           thoảng vẫn ghé qua phòng thí nghiệm để phụ việc cho thầy cô ở đây.


               Cô Monroe đứng trước một vài học sinh. Mình bước lại gần sát Kellan để
           chắc chắn là không ai nghe thấy. “Tớ chạy từ sân tập về đây,” mình nói.

           “Cody rủ tớ cùng anh ấy tới tiệm kim hoàn để lấy chiếc nhẫn tốt nghiệp của

           anh ấy rồi anh ấy đưa mình về nhà luôn.”

               “Cái  gì?”  Kellan  hỏi.  Nó  múc  một  muỗng  bột  màu  vàng  cho  vào  một

           trong mấy cái cốc, ngay lập tức chỗ hóa chất đó bốc ra một mùi thối hoắc.

               Mình đứng lùi ra, phẩy phẩy tay trước mũi. “Có sao không vậy?”

               Kellan kéo cặp kính lên trên trán. “Tớ đâu có định uống chỗ này. Và đừng

           có mà đánh trống lảng. Tại sao Cody muốn cậu đi cùng anh ta?”

               Mình không thể không nhoẻn miệng cười. “Gần đây bọn tớ cũng hay nói

           chuyện. Hóa ra có nhiều điểm chung lắm.”

               Khi Kellan viết gì đó lên biểu đồ phòng thí nghiệm, mình quan sát gương

           mặt  nó.  Mình  chỉ  mới  xem  ảnh  con  gái  nó  một  lần  thôi  nhưng  rõ  ràng
           Lindsay giống nó y như đúc.

               “Để tớ đoán xem nhé,” Kellan lên tiếng. “Cậu định bảo tớ lái xe của cậu

           về nhà, đúng không?”

               Mình lục trong ba lô, lấy ra chùm chìa khóa rồi đặt xuống bên cạnh đèn xì

           Bunsen. “Bọn tớ sẽ không đi lâu đâu. Cậu có thể loanh quanh chơi ở nhà tớ

           một lát, rồi tớ sẽ đưa cậu về nhà. Hay nếu không muốn đợi thì cậu có thể lấy

           xe đạp của tớ trong ga ra...”

               Kellan không nói không rằng.

               “Nào,” mình nài nỉ. “Tớ nợ cậu nhiều nhiều.”
   224   225   226   227   228   229   230   231   232   233   234