Page 232 - Chạm vào tương lai
P. 232

Tôi vỗ vào tay Tyson. “Gặp lại ở hồ nhé!”

               * * *


               Tôi mở tủ để đồ. Trên cái giá dài bên trên giá treo sơ mi, tôi giữ lại tất cả
           những gì không thể vứt đi. Tạp chí về bộ môn ván trượt. Một cái khuôn bó

           bột tôi đã từng đeo vào chân, trên đó có chữ kí của tất cả bạn bè.

               Hộp giày đựng mấy cuộn băng thu nhạc sống anh David cho. Tôi lắc nhẹ

           một hộp chì than đã dùng gần hết và một cuốn vở nháp cỡ lớn tôi đã không

           hề đụng tới từ năm ngoái.

               Thật dễ chịu khi lại cầm lên cuốn vở nháp ấy. Nhiều năm trước, tôi đã

           viết họ “TEMPLETON” theo lối in đậm lên bìa trước. Đó là điều tôi muốn
           khi trở thành một họa sĩ nổi tiếng.


               Tôi mở ra và bật cười khi nhìn thấy tác phẩm đầu tay: Hai mươi mốt chú
           Tweety[1]. Đó là hai mươi mốt bức phát họa Tweety bằng bút chì, nhưng tôi

           chỉ mới tô màu vàng được ba bức. Tôi không nhớ ba bức đó có tầm quan

           trọng như thế nào nhưng chắc lúc đó chúng phải mang một ý nghĩa nào đó.
           Trang kế tiếp là Toons & Tins. Tasmanian Devil và Porky Pig[2] hét vào

           những cái điện thoại bằng hộp thiếc, bối rối vì chẳng hiểu gì nhau, nước bọt

           văng tứ tung. Thực sự mà nói, tôi đang vẽ cái quái gì không biết?

               [1] Tên chú chim hoàng yến trong phim loạt phim hoạt hình Loony Toons

           của hãng Warner Bros.

               [2] Những nhân vật trong phim Loony Toons.

               Sau khi lật thêm vài trang tiếp theo, tôi quay cuốn vở nháp lại cho đúng

           hướng.

               Vào đầu năm lớp mười, Emma và tôi đang học bài trên giường em thì tôi

           hỏi liệu tôi có thể phác họa khuôn mặt em không. Em gạt cuốn sách sang

           một bên rồi ngồi kiên nhẫn cho tôi vẽ, nhưng không hiểu sao tôi không thể
           vẽ giống em được. Có thể đó chính là em thật nhưng có cảm giác như không

           phải là em, mà là bất kì ai.

               Nhưng Emma thích bức đó lắm, và em bảo tôi cho cả bạn xem. Nhưng tôi

           không bao giờ cố vẽ thứ gì thật nữa. Nếu có gì đó tôi vẽ được thì chỉ có thể

           là Emma.
   227   228   229   230   231   232   233   234   235   236   237