Page 235 - Chạm vào tương lai
P. 235

Mình cố lắng nghe nhưng chất lượng thu tồi quá. “Ngạc nhiên thật.”

               Cody dận ga, vượt qua hai xe đằng trước. Xe đang hướng thẳng tới trung

           tâm mua sắm Lake Forest. Kellan và mình mỗi năm có đến đó vài lần nhưng

           đa phần là để dành tiền mua sắm ở Pittsburgh.

               “Tại sao anh phải mang nhẫn tốt nghiệp ra tiệm kim hoàn?” Mình hỏi.

           Mình có thể hình dung được chiếc nhẫn của anh rất rõ. Nó làm bằng bạc và
           thô, có viên đá màu cam chính giữa, màu chính thức của đội Cheetah.


               “Anh muốn khắc lên đó ngày anh thi đấu cấp tiểu bang,” anh nói. “Anh
           biết là khắc lên đó ngày chưa đến thì cũng có vẻ lạ lùng thật nhưng anh làm

           để lấy hên.”

               Cách đây hai tuần, Cody đã về nhất trong cuộc thi chạy cự li một trăm

           dặm cấp khu vực. Tuần sau anh sẽ thi cấp tiểu bang, anh sẽ có cơ hội đứng

           đầu trong top chạy nước rút nam toàn bang Pennsylavania.

               “Có thể em cũng sẽ đưa họ xem thử dây chuyền của em nữa,” mình nói,

           lục tìm trong cái túi nhỏ đằng sau ba lô. “Không biết liệu họ có sửa được cái
           móc không.”


               “Anh xin lỗi… cái băng này nghe kinh khủng quá.” Cody ấn nút tắt trên
           stereo. Đúng lúc đó một người đi xe đạp từ làn đường dành cho xe đạp thình

           lình đổi hướng sang trước đầu xe của chúng tôi.

               Mình hét lên: “Coi chừng!”


               Cody bẻ ngoặt tay lái sang bên trái. Một chiếc xe khác tuýt còi và phanh
           két lại, mình đưa tay che hai mắt.

               “Cái quái gì thế?” Cody quát lên, nhìn qua gương chiếu hậu.

               Trên gương chiếu hậu bên hông xe, mình trông thấy người đi xe đạp bỏ

           một chân xuống vỉa hè. Anh ta cởi mũ bảo hiểm ra, chĩa ngón tay giữa về

           phía Cody.

               “Xem anh ta kìa!” Cody bảo. “Suýt nữa thì gây ra tai nạn mà giờ lại còn

           chĩa ngón tay đó vào anh nữa.”

               Tim mình như muốn vọt ra ngoài, còn hai tay thì run lẩy bẩy.

               “Còn em thì nên thả lỏng người sau tiếng hét vừa rồi đi,” Cody nói. “Hét

           thế thì được gì chứ.”
   230   231   232   233   234   235   236   237   238   239   240