Page 230 - Chạm vào tương lai
P. 230

“Trên cả nhiều nhiều đấy,” nó nói, thả chùm chìa khóa vào ví. “Như cuộc

           đua Vòng quanh nước Pháp từ nhà cậu về nhà tớ thôi mà. Và tớ không cần

           phải bảo cậu nên cẩn thận với Cody. Bọn mình đều biết rõ anh ta mong đợi

           nhiều từ bọn con gái.”

               “Bọn tớ chỉ đi lấy nhẫn tốt nghiệp cho anh ấy thôi mà,” mình nói. “Chỉ có
           thế thôi. Và mình sẽ đưa cậu về nhà ngay khi về.”

               “Để tớ bảo Tyson đến đón tớ cũng được.”


               “Ừ, thế chuyện giữa hai cậu là thế nào vậy?” Mình hỏi. Kellan chuyển sự
           chú ý sang một cốc khác.


               “Kellan Steiner!” Mình lớn tiếng một chút. “Lần trước cậu đã chết lên
           chết  xuống  vì  Tyson  rồi.  Cậu  không  cần  thêm  một  lần  thê  thảm  nữa  đấy

           chứ.”

               “Tớ biết tớ đã phải đau khổ rất nhiều vì cậu ấy,” Kellan nói, nhìn vào mắt

           mình. “Thực sự hôm qua tớ đã gọi điện để sắp xếp một cuộc hẹn với bác sĩ

           tâm lí. Tớ muốn nghiêm túc kiểm tra lại tình cảm của mình.”

               “Vậy là chính thức rồi à? Cậu và Tyson muốn quay lại với nhau?”

               “Tớ  không  nói  như  vậy.”  Kellan  cầm  vài  cái  kẹp  kim  loại  rồi  lại  đặt

           xuống. “Nhắc đến mới nhớ, và tớ muốn cậu thành thật khai báo, thế cậu và

           Josh là thế nào vậy?”

               Mình ngần ngại. “Đâu có gì.”

               “Hôm qua, cậu thậm chí không muốn ra chỗ ăn trưa vì có cậu ấy ở đấy.

           Còn hôm nay thì cậu suýt nữa thì chảy nước mắt vì cậu ấy đi với Sydney.”

               Mình khoác ba lô lên vai. “Người ta cứ mỗi lúc một dạt nhau ra,” mình
           nói, “và có khi ta không thể làm gì để ngăn lại được.”


               Mình quay người bước ra cửa.
   225   226   227   228   229   230   231   232   233   234   235