Page 247 - Chạm vào tương lai
P. 247
Sau khi băng qua khoảnh đất trước đây từng là khu vui chơi đó, mình đặt
chân lên vỉa hè gập ghềnh. Những ngọn cỏ nhú lên từ những khe nứt, cố
hứng lấy ánh nắng mặt trời. Vẫn còn một đoạn đường xa nữa mới về tới nhà,
nhưng rốt cuộc mình cũng sẽ tới mà thôi.
* * *
Thứ đầu tiên mình chú ý đến khi bước vào bếp là mảnh giấy nhắn trên
quầy:
Emma,
Mẹ con và dượng ăn tối muộn với mấy người bạn, nhưng dượng muốn
đưa con đi ăn kem ngày mai. Dượng xin lỗi vì đã khiến con khó chịu khi
dượng vào phòng con. Dượng sẽ cố tôn trọng không gian riêng của con hơn
kể từ bây giờ.
Dượng Martin
P.S. Bố con có gửi tin nhắn trên máy trả lời tự động đấy.
Mình gấp tờ giấy làm đôi rồi đi vào phòng tắm rửa mặt. Trông nó cứ như
vùng chiến sự với những viên gạch nền bị xới tung lên còn ống nước thì long
ra khỏi tường. Dọc theo bờ tường, ai đó đã đặt một dãy gạch lát nền màu
xanh nhã, chắc mẹ và dượng Martin định dùng chỗ gạch này để tân trang nhà
tắm.
Mình sẽ phải cho mẹ và dượng biết rằng mình thích những thứ hai người
chọn.
Vào nhà bếp, mình rót một ly nước đá, rồi nhấn nút play trên máy trả lời
tự động.
“Chào con gái,” giọng của bố. “Bố xin lỗi vì mãi đến giờ này mới nhắn
lại cho con được. Ở đây tình hình rất tệ.
Bố và dì phải chạy tới chạy lui ở bệnh viện với em Rachel.
Bác sĩ đang làm xét nghiệm và…”
Bố ngừng nói, thở dài, mình thấy tim mình như vụn vỡ. Mình đã gửi một
con thú nhồi bông lúc Rachel chào đời rồi không nghĩ gì nhiều về em ấy nữa.
Giờ mình muốn ôm em và nói với em rằng mình yêu em, rồi em sẽ không
sao đâu.

